Tiêu vong
Chưa rõ tác giả
Mộng canh sương buồn như ngày nắng mới
Để thời xưa rung chuyển với đêm thâu
Giờ quá đỗi trang nghiêm không dám nói
Cho sao khua êm dịu dưới mây sầu
Xa vòi vọi là muôn giờ cách biệt
Của linh hồn từng sống buổi sơ khai
Và gần gũi là ưu tư nhớ tiếc.
Đìu hiu như sóng bạc...