Ta là một đóa hoa mang cánh nhuyễn của bồ công giống như xua tan đi sự phiền muộn của mọi người,cũng như là màu tím thủy chung của cuộc tình trọn vẹn...Đôi khi,ta chỉ là hoa dại ven đường,chẳng dám khoe sắc hay đọ hương với muôn vàn hoa đóa,mà ta chỉ mong thân này được bình yên để không phải...
Người ngoài lề cứ bảo tâm hồn thật sự rất phong phú lẫn văn chương và hoàn toàn đồng điệu với sự mơ mộng mới có thể viết văn,viết truyện. Nhưng mọi người lại quên rằng dù có là truyện hay văn thì nó cũng đến từ đời thực,được bốc ra từ lớp bảo bọc sâu thẩm thành một chủ đề uyển chuyển hơn,để ta...