Lại 1 ngày nữa trôi qua, sao ánh bình minh chói chang của cái nắng sg, ngày thật ngắn, mà đêm lại thật dài, tôi nằm cuộn trong chăn ấm áp nghe nhạc vu vương lòng chợt buồn vu vơ. Trong đầu cứ sợ cái gì đó, dù không dám nghĩ đến nhưng lại sợ cái gọi là thời gian, làm thay đổi con người hay ngược lại.