Lưu ly chi lệ bất tình ái,
Thiên duyên nhân phàm nghịch thiên ý,
Giang Nam chi mộ, hận thiên ý,
Nhân duyên cưỡng cầu nào có được,
Thiên cầm bi ai dạo khúc sầu,
Khóc thương nhân tình thiên cổ.
Có một lần, trong giờ học Văn năm cấp ba, thầy giáo hỏi cả lớp rằng:
"Điều gì khiến một câu chuyện trở nên đáng nhớ?"
Mọi người đưa ra rất nhiều đáp án. Có người nói là một cái kết đẹp. Có người nói là những biến cố lớn lao. Có người lại bảo là vì nhân vật chính quá đặc biệt. Riêng tôi ngày hôm đó không trả lời. Bởi tôi nghĩ, một câu chuyện đáng nhớ đôi khi chỉ vì trong đó xuất hiện một người mà ta không thể quên. (Mãi cho tới nhiều năm sau tôi mới tìm được ra câu trả lời cho câu hỏi ấy)