Thở khói như mây, gió se lạnh
Lạnh trời thêm nắng vắng nam nhân
Nhân duyên tơ rối, tình băng lãnh
Lãnh khốc vô tình, mình tự thân.
Thà rằng cứ vậy ở không, còn hơn đi lấy một người vừa quen.
Bản thân cứ than vãn không yêu ai cũng chẳng ai yêu này kia, đến khi có người sáp lại này nọ lại thấy người ta không vừa mắt mà chạy mất dép, kén chọn quá chăng?

Reactions: Bách Tuế Miêu