Bạn được Cố Khanh2604 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

RuaBien

Cá Vờn Cỏ
29 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
78 0
55350265874_55bee73a1f_o.jpg


Tên truyện: Tiệm Hoa Cuối Phố

Tác giả: Cá Vờn Cỏ

Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Niên thượng, Gương vỡ lại lành, HE.

Giới thiệu:​

Lâm An là cậu út trong nhà, từ nhỏ đã là viên ngọc quý được nâng niu trên lòng bàn tay. Cậu muốn gì được nấy, sống một đời vô lo vô nghĩ, lại thêm gương mặt ngoan ngoãn, mềm mại khiến ai nhìn cũng sinh lòng ái mộ.

Năm hai mươi tuổi, một cơn mưa rào bất chợt đã đưa cậu đến trú chân dưới mái hiên của tiệm hoa nơi cuối phố. Cũng chính tại nơi ấy, cậu gặp được người đàn ông khiến trái tim mình lần đầu biết lỡ nhịp.

Anh là chủ tiệm hoa, lớn hơn cậu chín tuổi. Trên người anh luôn phảng phất sự trầm ổn, dịu dàng của một người trưởng thành, cùng một diện mạo khiến người ta khó lòng rời mắt. Ngày hôm đó, Lâm An ôm bó hướng dương rực rỡ đứng ngẩn ngơ trước quầy thu ngân, trong đầu chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: "Mình phải theo đuổi bằng được người này."

Ai cũng bảo tính cậu trẻ con, và anh là người hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Anh biết cậu thích làm nũng, biết cậu hay hờn dỗi vô cớ. Anh thừa hiểu mỗi lần cậu phụng phịu nói không thèm anh nữa, thực chất là đang mỏi mắt chờ một cái ôm siết cùng những lời dỗ dành cưng nựng.

Ba năm bên nhau, anh dung túng cậu đến mức tự phá vỡ mọi nguyên tắc của chính mình.

Nửa đêm cậu thèm bánh ngọt? Anh không ngại đường xa đi mua.

Sáng sớm cậu thầm thì nhớ anh? Anh lập tức lái xe đến đón.

Cậu giận dỗi, cậu khóc nhè, hay thậm chí là tùy hứng đòi chia tay.. Anh đều dịu dàng gom hết tổn thương vào lòng để dỗ dành cậu.

Lâm An cứ ngỡ, sự dung túng ấy là đặc quyền vĩnh viễn, và người đàn ông ấy sẽ luôn đứng ở phía sau, làm điểm tựa bất biến cho mọi sự ngông cuồng của cậu.

Cho đến một ngày. Sau một trận cãi vã nảy lửa, cậu lại quen chân quay lưng bước đi, đôi mắt đỏ hoe buông lại một câu quen thuộc: "Chia tay thì chia tay!"

Giống như hàng chục lần trước đó, cậu cố tình bước chậm lại. Chờ một bàn tay ấm áp kéo mình giữ lại, chờ một cái ôm dỗ dành, chờ một lời xin lỗi ấm áp từ anh.

Thế nhưng, đáp lại cậu lần này chỉ là một khoảng im lặng kéo dài đến nghẹt thở.

Rất lâu sau, phía sau lưng mới vang lên một tiếng cười khổ. Giọng nói của người đàn ông mang theo sự mỏi mệt tích tụ qua năm tháng, khẽ khàng rơi vào khoảng không: "Được."

"Nếu đó là điều em muốn."

Khoảnh khắc bước chân khựng lại giữa con phố, Lâm An mới bàng hoàng nhận ra: Thì ra trên đời này, chẳng có sự dung túng nào là vô hạn, và không phải mọi lời yêu thương đều có thể thắng được thời gian.​
 
Chỉnh sửa cuối:
29 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
Chương 1: Em Muốn Theo Đuổi Anh

Lâm An là sinh viên năm hai của khoa Mỹ thuật. Từ nhỏ đến lớn, cậu đã sống trong sự nuông chiều vô bờ bến, đến mức hai chữ "thiếu thốn" viết thế nào cậu cũng chẳng hề hay biết. Là con út trong nhà, cậu chính là báu vật lòng bàn tay của tất cả mọi người. Ông bà thương, ba mẹ sủng, ngay cả anh trai cũng hết mực cưng chiều. Thậm chí ngay cả chú chó Samoyed nuôi trong nhà cũng ý thức được vị trí "thấp cổ bé họng" của mình, mỗi lần Lâm An làm nũng đòi ăn vặt là nó lại tự động lủi vào góc, nhường sân khấu lại cho cậu chủ nhỏ. Chính vì thế, tính cách của Lâm An có chút tùy hứng và trẻ con, nhưng lại là kiểu trẻ con vô cùng đáng yêu, ít nhất là trong mắt những người yêu thương cậu.

Một buổi chiều cuối tuần, sau khi tan lớp vẽ, Lâm An ôm tập ký họa thong thả đi ngang qua con phố cũ gần trường. Gần đây mới có một tiệm hoa khai trương, lúc này đang có rất nhiều người vây quanh check-in, náo nhiệt vô cùng. Lâm An vốn dĩ không có chút hứng thú nào với hoa cỏ, thế nhưng ngay khi vô tình ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt cậu lập tức bị đóng đinh tại chỗ.

Đứng sau quầy thu ngân là một người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, tay áo xắn cao đến khuỷu tay, lộ ra phần cánh tay săn chắc. Những ngón tay thon dài của anh đang cẩn thận, tỉ mỉ cắt tỉa từng cành hồng trắng. Ánh nắng hoàng hôn muộn xuyên qua lớp cửa kính thủy tinh, dịu dàng rơi rụng trên bờ vai rộng vững chãi của anh, tạo nên một khung cảnh duy mỹ đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Lâm An đứng ngây người như phao câu bất động. Cậu bạn cùng lớp đi bên cạnh phải gọi đến mấy lần mới kéo được hồn cậu về.

"Lâm An? Lâm An!"

"Hả? Sao thế?"

"Cậu đang nhìn cái gì mà chăm chú thế?"

Lâm An không giấu diếm, thẳng tay chỉ vào bóng hình trong tiệm hoa, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc: "Tớ tìm được người yêu tương lai của mình rồi."

"..."

Cậu bạn bên cạnh trợn tròn mắt, thốt lên: "Cậu điên rồi à?"

"Không hề." Lâm An đưa tay ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi của mình, thì thầm: "Tim tớ đang đập nhanh lắm. Chắc chắn là tiếng sét ái tình rồi."

Dứt lời, không để bạn mình kịp phản ứng, "chú mèo nhỏ" Lâm An đã ôm tập vẽ thoăn thoắt chạy ngay vào trong tiệm.

Ngay khi cậu bước đến trước quầy, người đàn ông vừa vặn ngẩng đầu lên.

"Xin chào em."

Giọng nói của anh trầm thấp, có chút khàn nhẹ, vô cùng nam tính và dễ nghe. Lâm An thầm nghĩ trong lòng, lỗ tai mình e là sắp mang thai vì cái giọng nói quyến rũ này mất rồi.

Anh nhẹ nhàng hỏi: "Em muốn mua loại hoa nào?"

Lâm An đưa mắt nhìn quanh một vòng. Thật ra cậu làm gì biết hoa nào với hoa nào, đầu óc cậu lúc này đã hoàn toàn bị vẻ đẹp trai của người đàn ông trước mặt làm cho trống rỗng. Vì để chữa ngượng, cậu bèn đưa ngón tay chỉ bừa vào một bó hoa gần nhất: "Dạ, bó này ạ."

"Được, đợi anh một chút."

Người đàn ông cúi đầu, động tác gói hoa vừa thuần thục vừa tao nhã. Một lát sau, anh mỉm cười đưa bó hoa cho cậu: "Tổng cộng của em là tám mươi lăm tệ."

Lâm An ngoan ngoãn móc ví trả tiền. Cậu ôm lấy bó hoa quay lưng đi được hai bước, nhưng trong lòng cứ bứt rứt không yên, thế là lại lấy hết can đảm quay đầu chạy ngược trở lại.

Hành động đột ngột của cậu khiến ông chủ tiệm hoa hơi bất ngờ, anh khẽ nhướng mày: "Sao thế em? Quên đồ gì à?"

Lâm An ngước khuôn mặt trắng trẻo, mềm mại của mình lên, đôi mắt cong cong thành hình vầng trăng khuyết, ngọt ngào gọi một tiếng: "Anh ơi."

"Hửm?"

"Anh đã có người yêu chưa ạ?"

"..."

Lần đầu tiên trong ngày, vị chủ tiệm hoa vốn luôn ung dung trầm ổn bỗng chựng lại mất vài giây.

Thấy anh im lặng, Lâm An lập tức rướn người bổ sung thêm, vừa dạn dĩ lại vừa có chút dỗi hờn đáng yêu: "Nếu chưa có thì anh nhớ phải giữ chỗ cho em nhé. Em muốn theo đuổi anh!"

Nói xong câu thoại "sốc tận óc" ấy, chú mèo nhỏ nào đó rốt cuộc cũng biết ngượng, hai tai và má đỏ bừng lên như gấm nhuộm. Cậu ôm chặt bó hoa, quay đầu chạy trối chết ra khỏi cửa tiệm.

Cậu chạy nhanh đến mức không hề hay biết ở phía sau lưng, người đàn ông nhìn theo bóng lưng hớt hải kia, khóe môi đã cong lên một nụ cười dung túng, bật cười thành tiếng đầy vui vẻ.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back