Bạn được Thanh Loan 1989hp mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
11 người đang xem
Bài viết: 1290 Tìm chủ đề
97 0
Tân Truyền Thuyết Thần Tộc

54750331578_e03f36c100_o.jpg


Tác giả: Vu Quân công tử

Thể loại: Ngôn tình, huyền huyễn, cổ đại, song khiết, sủng, không ngược, 1vs1, kết He

Tóm tắt sơ lược:

"Tân Truyền Thuyết Thần Tộc" là phiên bản ngôn tình chuyển thể từ bộ đam mỹ cùng tên, vẫn giữ nguyên tuyến truyện và thế giới quan, chỉ thay đổi mối quan hệ tình cảm trung tâm. Một cách kể khác, một góc nhìn khác, và lần này, bóng hình một nữ nhân sẽ bước vào trái tim vị Thần chủ lạnh lùng.

Mục lục:


Nguồn ảnh đều thuộc về Internet

Truyện chỉ đăng duy nhất ở VNO

Link góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm của nguyễn ngọc nguyên
 
Chỉnh sửa cuối:
Bài viết: 1290 Tìm chủ đề
Chương 1: Gặp Gỡ Định Mệnh

54752069875_f0b23c461d_o.jpg


Mùa xuân vừa sang khí trời còn thanh mát, giữa cánh rừng đào nở rộ bạt ngàn xuất hiện một cỗ xe ngựa thô sơ đang chậm rãi lăn bánh theo lối đường mòn băng ngang qua khu rừng, trên xe chất đầy bồ đào túy.

Phía trước cỗ xe ngựa, có hai huynh muội đang ngồi, vị huynh điều khiển dây cương, ngũ quan chính trực hài hòa, bờ vai rộng và vững trãi, là kiểu người từ nhỏ đã quen gánh vác mọi chuyện lớn bé trong gia đình. Tiểu muội ngược lại giống hệt tiên tử bị lạc giữa nhân gian không tìm được đường về trời, xinh đẹp mỏng mảnh như cánh hoa làn nước. Đôi mắt đen láy của nàng long lanh thơ ngây chưa từng trải nhiễm bụi trần.

Hơn cả thế nữa, nàng có mái tóc vô cùng đặc biệt, mái tóc màu lam sắc, mái tóc dài tới chấm lưng, óng ả mượt mà như dải sóng xanh thêu dệt trên biển cả mênh mông vô tận.

Nơi cánh rừng đào bát ngát, nàng tỏa sáng rực rỡ hơn cả cánh hoa, ở đâu nàng xuất hiện, dáng vẻ mong manh thuần khiết khiến cho vạn vật chỉ còn lại làm nền tô điểm chung quanh.

Bởi vậy chủ quản Vân Thiên Sơn chưa từng bao giờ cho nàng rời khỏi núi làng thôn Hạ, khó khăn lắm hôm nay mới có dịp ra ngoài cùng ca ca, vì lần đầu tiên ngắm cảnh sắc nhân gian, đâu đâu nàng cũng thấy tươi đẹp mới lạ. Mới lạ thập phần.

"Ôi, thật đẹp quá A Minh ca ca." Cô gái nhỏ như thì thầm, đôi tay bé bỏng hứng lấy những cánh hoa hồng nhạt từ cơn gió thổi tung tới.

Hoa rơi mù trời.

Lạc Tố Tâm ngẩng nhìn khung cảnh thần tiên, mái tóc lam sắc óng mượt khẽ tung bay theo cơn gió. Trần Minh khoảnh khắc ngẩn người.

"Rừng đào tháng ba nở,

Cảnh sắc động lòng người

Thi nhân từ xa tới

Vấn vương mãi chẳng rời

Tay ngắt cánh hoa tươi

Tay nâng bồ đào túy

Nhấp một ngụm nồng cay

Hỏi ai người tri kỉ,

Đến bên ta cùng say?"

Động hồ lô giắt bên hông, Trần Minh mở nắp hớp một ngụm bồ đào túy, ngâm thơ để tạm dời đi nỗi lòng đang đè nặng, đáy mắt đượm u sầu.

Cả hai vốn không cùng chung huyết thống, hà cớ gì người gọi mãi một chữ ca, người không thương ta theo cách ta thương người, vĩnh viễn buột ràng suốt kiếp này hai tiếng muội cùng huynh.

"Bộp bộp, ca, huynh ngâm thơ hay quá xá luôn." Tố Tâm không hề biết ca ca đang thê lương, nàng ngây thơ nào nhìn ra tâm sự trong mắt đối phương, Trần Minh vừa ngâm dứt nàng đã vỗ hai tay bé xinh vào nhau bồm bộp, reo lên tán thưởng.

Trần Minh ngấm chút men, đuôi mắt hơi ửng, mỉm cười.

Tố Tâm khen xong chợt ngập ngừng mắt đen láy dời lên chiếc hồ lô hắn đang cầm trên tay:

"A Minh ca ca, có thể cho muội nếm thử một ngụm bồ đào không, muội hứa chỉ xin một ngụm thôi không hơn đâu."

Ở Vân Thiên Sơn chủ quản không cho uống bồ đào túy bao giờ, nghe các thiên nga tỷ tỷ kháo nhau khen nức nở rượu chủ quản ủ rất ngon, chủ quản nói ra cũng thật keo kiệt, bủn xỉn.

Ngài ấy ủ cả một kho, mà nàng xin mỗi một ngụm cũng không cho, quá khắt khe với nàng rồi.

Đôi mắt lấp lánh hiếu kì của nàng khiến Trần Minh trái tim tan chảy, hắn đưa hồ lô sang.

"Chỉ một ngụm thôi không thể hơn."

"Đa tạ ca ca, hi hi..."

Tố Tâm cười tít mắt hai tay dang ra đón lấy. Xe ngựa tiếp tục lăn bánh theo lối đường mòn.

Cách đó không xa có một dòng suối nước chảy róc rách. Bên cạnh dòng suối có một cây táo rừng sai quả, là Dạ Minh Dao đang ngồi chiễm chệ trên một cành hái quả cho vào một chiếc khăn lụa. Cung nữ bên dưới ngước lên nhìn chăm chăm theo từng động tác tay của nàng, hai mắt không rời, thái dương đổ đầy mồ hôi lạnh.

Quả thật chủ tử của nàng ta rất đẹp, đẹp đến từng cái ngón tay, còn dung mạo thì sắc nước hương trời, người gặp người mê. Ngay cả nàng là một ả nô tì hầu cận còn phải rung động vì nét đẹp của người. Nàng ta đã nhiều lần thiết nghĩ nếu mình mà là nam nhân, nàng chắc chắn sẽ si mê chủ tử của mình đến điên dại mất thôi, lớn lên còn chắc chắn sẽ tìm cách gả cho người.​

Đang suy nghĩ miên man, bỗng nghe một tiếng giòn rắc từ trên cao vọng xuống. Nàng ngước nhìn lên, kịp nhìn thấy chủ tử nhà mình đạp phải một cái cành khô, cành gãy làm hai nửa, chỉ là chủ tử vẫn thăng bằng như bình thường, chân trụ vững không hề té ngã xiêu vẹo.

Nàng ta vội đưa tay lên vuốt ve cái lồng ngực của mình nom mấy cái cho dịu xuống, miệng thở phào nhẹ nhõm. Bất quá mặt mày khắc này xanh mét, mồ hôi đã bắt đầu rịn ra vầng trán ướt đầm: "Hic, công chúa à người mau xuống đây đi. Cứ coi như là Tiểu Sương năn nỉ người đó, chèo leo như vậy thật nguy hiểm quá a. Hay là người xuống đây đi, em trèo lên hái giùm người."

"Tiểu Sương em thôi nét mặt sầu não ấy đi. Thật là không có chút uy nghiêm nào."

Giọng nói trong trẻo pha cái lạnh thấu xương chậm rãi cất lên, mây đen phút chốc kéo đến trút mưa trên đỉnh đầu Tiểu Sương cung nữ. Nàng ta tay đỡ trán, khóc không ra nước mắt: "Uy nghiêm? Câu này phải để em đây nói mới phải. Chủ tử nhìn lại bộ dáng hiện tại của mình đi. Đường đường là công chúa tôn quý, Hoàng muội đệ nhất của Thần chủ Ngũ châu mà lại trèo cây hái táo rừng thế này, để người ngoài nhìn thấy còn ra thể thống gì, không biết là ai làm mất uy nghiêm a chủ tử?"

Tiểu Sương đau khổ nhìn lên ngọn cây, Dạ Minh Dao vừa vặn ném xuống một cái khăn vải túm cột chặt trong chứa đầy táo dại, táo dại nằm gọn gàng trong lồng ngực của cung nữ Tiểu Sương. Quá bất ngờ lại nặng trĩu, ước chừng có đến vài cân, nàng mất thế bị đẩy trượt ra sau mấy bước chân rồi lảo đảo ngã rầm xuống đất.

Dạ Minh Dao bình bình tĩnh tĩnh, xoay người nhảy phốc xuống. Mũi giày đáp nhẹ lên mặt đất, vỗ nhẹ hai lòng bàn tay vào với nhau. Mặt không cảm xúc nhìn nàng ta: "Tiểu Sương, còn không mau đứng dậy phủi y áo của ngươi đi. Thiệt tình theo ta bao năm nay ngươi cũng chẳng tiến bộ thêm chút nào, có mấy quả táo rừng cũng chụp không xong. Cũng may ở đây không có một ai qua lại, nếu không mất hết uy nghiêm của ta."

"Uy nghiêm lại là uy nghiêm, giờ khắc này đáng lí chủ tử nên hỏi em có sao không mới hợp nhẽ chứ. Chủ tử là phận nữ nhi sao lại không thương hoa tiếc ngọc, lạnh lùng cứng nhắc với em thế này chủ tử a?"

Tiểu Sương khóc ròng trong lòng, lật đật ngồi dậy phủi phủi y áo, sau đó mon men đến bên triền suối túm váy qua một bên ngồi xuống vục nước vào lòng bàn tay đem lên rửa mặt. Nàng ta loay hoay thế nào trượt chân ngã tùm xuống dưới, miệng thật thét lên một tiếng chói tai:

"Á, chủ tử cứu em, cứu em!"

Dạ Minh Dao không nói một lời, nhún mũi giày phi ra bên ngoài dòng nước đang chảy siết cuốn thân thể nàng cung nữ kia đi mà một tay đưa xuống nắm lấy bàn tay của nàng ta toang nhấc bổng lên. Kết quả Minh Dao vừa chụp được cánh tay của Tiểu Sương, nàng ta đã hốt hoảng dùng cánh tay còn lại túm bừa vào thân thể của nàng, kéo nàng ấy vào trong vòng xoáy cùng với mình.

Thật lạ đời nhưng mà là có thật, Dạ Minh Dao cái gì cũng giỏi chỉ có điều vô cùng sợ nước, vì lẽ đó nàng ấy càng không có biết bơi. Bất thình lình bị cung nữ Tiểu Sương kéo xuống, nàng ta bàng hoàng kinh sợ ôm chặt lấy thân thể của cung nữ hầu cận, miệng không ngừng kêu cứu, cư nhiên chính là kêu cung nữ bên cạnh cứu giúp nàng.

Nếu không phải đang trong lúc rối ren ngàn cân treo sợi tóc, Tiểu Sương chắc chắn sẽ bật cười thành tiếng nhạo nhạo chủ tử mình đôi ba lời: Chủ tử sợ nước, sợ đến hồ đồ luôn rồi, lại không biết là chính ai kéo mình xuống đây đi, còn mở miệng đòi cứu người, thật là nực cười mà.

Bất quá khắc này nàng ta không thể cười, mở miệng cười miệng liền đầy nước, lại nói mạng sống của một nhà một chủ một tớ hai chúng ta đến đây tận kiếp rồi sao chủ tử a?

Tiểu Sương gào khóc vùng vẫy, cùng với chủ tử của mình bám víu lấy nhau, thân thể nhanh chóng chìm xuống lòng nước đang chảy siết cuốn cả hai đi một khoảng xa tít tắp.

Mỗi một lần Tiểu Sương cố ngoi lên khỏi mặt nước mở miệng gào chưa hết một câu, nước đã lại ập vào khoang miệng của nàng ta đến tê buốt đỉnh đầu, trong lòng đôi chủ tớ chỉ còn cầm chắc cái chết trong gang tấc.

Cách đó không xa, huynh muội Trần Minh đang ngồi trên xe ngựa chở rượu đi chậm rãi qua khu rừng đào. Nghe tiếng người kêu cứu vẳng lại ở triền suối gần đó, hắn thắng vội dây cương.

Cả hai huynh muội nhìn nhau chẳng ai bảo ai, cả hai từ trên xe phóng ào xuống, ba chân bốn cẳng thoăn thoắt hướng về nơi phát ra tiếng kêu cứu mà chạy nhào tới.

Trái với dáng vẻ mong manh mềm mại bên ngoài, thân thủ nàng nhanh nhẹn, khinh công tuyệt đỉnh.

Ở Vân Thiên Sơn, sống cùng các thiên nga tỷ tỷ, được chủ quản truyền dạy võ nghệ, còn có kiếm phổ gia truyền của ca ca đưa cho, rèn luyện từ nhỏ tới lớn đã rèn ra một thân cao cường, ngặt nỗi nàng không hành tẩu giang hồ, nếu có, khó người mà bì kịp.

Bất quá từ nhỏ tới giờ không biết bơi dù nàng đã học nhiều lần.

Cao thủ đất liền, gà mờ dưới nước. Song, giấc này vì mắt thấy người đuối nước nàng xắn ống áo tính nhảy xuống không hề do dự. Cũng may Trần Minh đã nắm cổ áo ngăn ngay nàng lại.

"Không biết bơi muội muốn tìm chết, ngoan ngoãn ở yên đợi ta."

Mắng một câu, Trần Minh nhảy tùm xuống dòng suối, Tố Tâm ở trên bờ rịn mồ hôi lấm tấm vầng trán non mịn, nàng dõi theo sát sao.​

Một lúc sau, hắn đã đem hai vị cô nương xa lạ kia lên bờ. Tiểu Sương cung nữ ngoài ướt sũng mặt mày xanh lét cùng đều khỏe mạnh bình thường, có điều chủ tử của nàng ta đã bất tỉnh nhân sự, sắc mặt nhợt nhạt.

Trần Minh làm qua chút động tác sơ cứu, trải một lúc lâu nàng ấy rốt cuộc tỉnh lại, Tiểu Sương không giấu nổi vui mừng ôm lấy chủ tử nhà mình mà khóc mếu máo, gương mặt hết xanh rồi lại xám, trống ngực đập liên hồi cơ hồ muốn nổ tung văng ra khỏi lồng ngực nàng:

"Công chúa dọa chết em rồi. Tiểu Sương suýt nữa đứng tim, hu oa oa."

"Được rồi, được rồi, thực là không có chút uy nghiêm nào cả."

A, giờ phút này chủ tử còn nghĩ đến uy nghiêm nữa ư? Thật không hổ là Hoàng muội của Thần chủ, trong bất kì tình huống nào cũng không quên giữ phong thái bình tĩnh ngút trời. Nhưng vừa rồi sắp mất mạng, là tánh mạng tánh mạng đó, có nên để người ta khóc một chút vì mừng vui thay người không vậy? Híc híc..

Sau một màn chủ tử tình thâm, chủ tử nhà họ liền quay qua cảm tạ ân nhân, đôi bên khách khí cười xòa.

Lúc nãy vì quá lo cho chủ nhân, Tiểu Sương không kịp quan sát hai vị ân nhân trước mặt. Giờ nhìn kĩ lại ngẫm ngẫm đánh giá một lượt, hai mắt nàng chớp động, khẽ gật đầu hài lòng. Vị ân nhân vừa cứu chủ tử dưới suối lên, mặc dù y phục trên người đã ướt át bám sát vào da thịt nhưng vẫn không hề mất đi vẻ cao quý, đường chất của một trang nam tử hán đại trượng phu. Vóc người cao lớn dõng dạc, ngũ quan đều đặn. Tóm lại là một trang nam tử mĩ mạo hào sảng khí chất hơn người, có thể kết tâm giao, kết tâm giao a.

Tiểu Sương thật là không nỡ rời ánh mắt khỏi vị ân nhân, luyến tiếc đưa đôi con ngươi đảo qua vị bên cạnh, phút chốc nàng ta nghẹn họng sững sờ.

Trước mắt nàng ta chỉ là một tiểu cô nương ước chừng mười lăm mười sáu là cùng, dáng người gầy mảnh trong bộ y phục vải thô bình thường, thế nhưng cũng không thể nào che lấp nổi dung mạo thập phần xinh đẹp. Tiểu cô nương thanh khiết như u lan, da trắng mịn như tuyết, môi đỏ, sóng mũi thon thon, càng nhìn càng khiến người ta mê đắm.

Đặc biệt là mái tóc, mái tóc của vị tiểu cô nương này màu... Màu... Lam sắc a...​
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Back