1,577 ❤︎ Bài viết: 799 Tìm chủ đề
Normal (Explicit Ver)

Trình bày:
BTS

Trans: A sushi restaurant

"Normal" là chart thứ 9 nằm trong album phòng thu thứ 5 của BTS - ARIRANG, phát hành vào ngày 20/3/2026. Ca khúc này có giai điệu khá nhẹ nhàng, tiết tấu nhanh, vừa phải, tạo nên cảm giác có chút gì đó vừa hào hứng nhưng cũng có phần trầm lắng, về phần lời, ca từ bài này là tâm tư của 7 thành viên trong BTS về danh vọng, sự ngưỡng mộ song song với thù ghét cũng như cái giá đi kèm phải trả cho sự nổi tiếng mà họ đang có, cuộc sống ấy thật đảo lộn, nhanh chóng và bất thường nhưng vì họ đã đối mặt với nó quá nhiều năm nên đó đã dần trở thành thứ "bình thường" đối với họ, một bài hát nói về sự đối lập giữa sự bất thường và bình thường. Trong bài có một câu như này "Heavy is the head when you chasin' true" được giải thích là một cụm từ rút gọn ra từ câu thành ngữ tiếng Anh "Heavy is the head that wears the crown" mang ý nghĩa rằng quyền lực, người đứng đầu thường đi đôi với áp lực khổng lồ, họ phải gồng gánh những tránh nhiệm lớn lao nên chẳng thể có được sự thảnh thơi đúng nghĩa mà họ hằng mong ước, cùng thưởng thức và suy ngẫm nội dung mà bài hát này truyền tải nhé!



Clean Ver:


Lyrics:

Kerosene, dopamine, chemical induced

Fantasy and fame, yeah the things we choose

Show me hate, show me love, make me bulletproof

Yeah, we call this shit normal

Run away, out of sight, don't know what I want

Wish I had a minute just to turn me off

Kerosene, dopamine, what I gotta do?

Yeah, we call this shit normal

Heavy is the head when you chasin' true

Will you color me red?

Will you color me blue?

Two sides of a coin, and they both ain't true

Is it different for me?

Is it different for you?

Got me feelin' things unusual

And I live them all

Got me and my feelings up on this wall

And my knees

Kerosene, dopamine, chemical induced

Fantasy and fame, yeah, the things we choose

Show me hate, show me love, make me bulletproof

Yeah, we call this shit normal

Run away, out of sight, don't know what I want

Wish I had a minute just to turn me off

Kerosene, dopamine, what I gotta do?

Yeah, we call this thing normal

How I'm 'posed to feel?

Used to think that I was built with a heart made of steel

Now I understand the truth, some pain don't heal

If everything's just happy, that ain't real (That ain't real)

I breathe everything out like a thousand times

Normal and special, they are just some lines

One deep sigh, then it slips away, fades away

What I try to keep never want to stay

Runaway, pushin' me, pullin' me

Said you wanted all of me

But what is even all of me?

Suddenly, part of me is hauntin' me

Heard the things they callin' me

What the hell you want from me?

Got me feelin' things unusual, and I live them all

Got me and my feelings up on this wall

And my knees

Kerosene, dopamine, chemical induced

Fantasy and fame, yeah, the things we choose

Show me hate, show me love, make me bulletproof

Yeah, we call this shit normal

Run away, out of sight, don't know what I want

Wish I had a minute just to turn me off

Kerosene, dopamine, what I gotta do?

Yeah, we call this shit normal

No, we, no, we, no, we call this shit normal

No, we, no, we, no, we call this shit normal, yeah

No, we, no, we, no, we call this shit normal

Vietsub:

Dầu hỏa, dopamine, đều do hóa học

Ảo mộng và danh vọng

Những thứ ta chọn

Cho tôi thù hận, cho tôi tình yêu

Làm tôi không thể gục ngã

Và ta gọi thế này là bình thường

Chạy trốn, khuất đi xa,

Chẳng biết mình muốn gì

Ước gì tôi có dù chỉ một phút

Để tắt bản thân đi

Dầu hỏa, dopamine, tôi phải làm gì đây?

Và ta gọi thế này là bình thường

Đầu nặng trĩu khi đuổi theo sự thật

Em sẽ tô tôi màu đỏ chứ?

Hay em sẽ tô tôi màu xanh?

Hay mặt của đồng xu,

Và chẳng mặt nào đúng

Với tôi, tôi có thấy khác gì không?

Với em, em có thấy khác gì không?

Khiến tôi cảm nhận những điều khác lạ

Và tôi đón nhận tất cả

Dồn tôi cùng mọi cảm xúc vào chân tường

Khiến tôi quỵ gối

Tôi phải cảm thấy thế nào đây?

Từng nghĩ thân này

Được tạo ra bởi trái tim bằng sắt

Giờ tôi đã thấu được chân lý

Rằng có những nỗi đau chẳng thể lành

Nếu tất cả chỉ toàn là niềm vui

Đấy sẽ là thứ không có thực

Không có thực

Tôi thở ra, trút bỏ mọi thứ đến cả ngàn lần

Bình thường hay đặc biệt,

Cũng chỉ là vài đường ranh giới

Một hơi thở sâu,

Rồi cũng trôi đi, cũng tan đi

Những gì tôi gắng níu giữ

Thì chẳng bao giờ muốn ở lại

Chạy trốn, đẩy tôi đi, kéo tôi về

Em nói em muốn tất cả của tôi

Nhưng "tất cả của tôi" rốt cuộc là gì?

Rồi đột nhiên, một phần trong tôi ám ảnh chính tôi

Nghe thấy những thứ họ gọi tôi

Các người muốn cái quái gì ở tôi vậy?

Không, ta, không, ta không thể

Gọi thế này là bình thường​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back