19 ❤︎ Bài viết: 36 Tìm chủ đề
13 0
Nhà còn thương em mà

Ca sĩ: Phương Mỹ Chi


Nhà là bến đỗ của mỗi con người trên con đường tìm một phiên bản tốt hơn của chính họ. Nhà chính là nhà ga dành cho những con người muốn nghỉ ngơi đôi lúc, là nơi cho phép chúng ta được khóc, được cười không cần gắng gượng mạnh mẽ, ta có thể là chính mình, mãi là bé con trong vòng tay của cha mẹ ông bà. Không chỉ được ở trong vòng tay của cha mẹ, ông bà, ta cũng được chở che trong vòng tay của ông bà gia tiên. Dù đi ngược về xuôi, ta vẫn sẽ được ông bà phù hộ độ trì cho được sống bình bình an an. Nhưng trong thời đại xã hội ngày một phát triển theo hướng hiện đại hóa, tiền bạc, giàu sang phú quý đã che mắt những con người vốn dĩ mang danh là "người thân". Và điều đó đã được thể hiện rõ trong bài hát "Nhà còn thương em mà" của Phương Mỹ Chi sáng tác như một nhạc đặc trưng cho bộ phim ma nổi tiếng "Nhà Gia Tiên".

Lời bài hát:

Về nhà em ơi về nhà

Gặp lại người thân vốn xa lạ

Người mà vốn dĩ người nhà

Chỉ là, từ lâu cách xa

Về nhà em ơi, về nhà

Nguồn cội mẹ cha với ông bà

Một mình bôn ba vất vả

Về nhà, còn người thương em mà

À-i-a-i-á-i-a-i-à-i-a-à-í-a

Người vừa thương đời sao vô thường?

Mình tôi ở lại vấn vương

Gió miên man lời ai oán ai than

Người đi, xót thương tôi ở lại

Nén hương cay lời văng vẳng đâu đây

Giục ta lánh xa nơi khổ đau

Dù bao nhiêu lời cay đắng

Nhìn trăng treo từng đêm trắng

Thì em ơi ngày mai vẫn nắng

Sáng soi em người đi phải chăng còn ở lại

À-i-a-i-á-i-a-i-à-i-a-à-í-a

Người vừa thương đời sao vô thường

Mình tôi ở lại vấn vương

Mong tâm tư an nhiên, gia đạo bình yên

Gia trung anh em thuận hòa

Nạn qua hanh thông vững bước sự nghiệp

Có trí, có đức, có tâm, có tài

Mong tâm tư an nhiên, não phiền rửa trong

Gia tiên chở che gia đạo bình yên

Lợi danh, bụi trần khiến ta trụi trần

Tiền bạc, người bạc, mất đi tính nhân

Phận duyên nhiều đời mới nên duyên phận

Người ơi, thương lấy nhau

Lợi danh, bụi trần khiến ta trụi trần

Tiền bạc, người bạc, mất đi tính nhân

Phận duyên nhiều đời mới nên duyên phận

Người ơi, thương lấy nhau

Gió miên man lời ai oán ai than?

Người đi, xót thương tôi ở lại

Nén hương cay lời văng vẳng đâu đây

Giục ta lánh xa nơi khổ đau

Dù bao nhiêu lời cay đắng

Nhìn trăng treo từng đêm trắng

Thì em ơi ngày mai vẫn nắng

Sáng soi em người đi phải chăng còn ở lại?

Hỡi em, nhà còn đó, mong em

Trở về
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back