- Xu
- 185
42
0
Xin chào mọi người, mình là Mặc Vân An đây.
Trước khi bắt đầu, mình xin nói một chút nhé.
Đây chỉ là một bài review và chia sẻ cảm nhận cá nhân sau khi đọc truyện. Mình không đại diện cho bất kỳ đội ngũ dịch hay nền tảng phát hành nào, cũng không có mục đích quảng bá. Đơn giản là khi bắt gặp một tác phẩm khiến mình yêu thích, mình muốn viết lại đôi điều để lưu giữ cảm xúc, đồng thời giới thiệu đến những bạn có chung sở thích đọc truyện.
Nếu mọi người có yêu thích cách review của mình, có thắc mắc, hoặc muốn mình chia sẻ thêm về một bộ truyện nào đó thì cứ để lại bình luận nhé (đương nhiên là mấy bộ An đã tiếp xúc, đã đọc thì sẽ hỗ trợ mọi người nhé). Mình sẽ cố gắng trả lời trong khả năng của mình, hoặc là post bài review tiếp theo, hoặc là trả lời tại chỗ hihi.
Hôm nay, chúng ta sẽ tạm gác lại những câu chuyện về thơ và những mảnh cảm hứng thường ngày của An.
Dạo gần đây, trong lúc lang thang tìm truyện trên Fohub, mình vô tình nhìn thấy một bộ truyện được một team chuyển ngữ. Điều khiến mình chú ý không nằm ở cái cái gì hết, mà ở năm phát hành của nó - à có vẻ hơi lãng xẹt nhỉ, nhưng thật đó.
Đây là một tác phẩm gốc được đăng trên Tấn Giang vào khoảng 2004–2005.
Thú thật, lúc biết điều đó mình hơi bất ngờ.
Một bộ truyện đã ra đời cách đây hơn hai mươi năm, thậm chí còn lớn tuổi hơn cả mình, vậy mà vẫn có người kiên nhẫn tìm lại, dịch lại và giới thiệu đến độc giả hôm nay. Chỉ riêng điều ấy thôi cũng khiến mình dành cho đội ngũ chuyển ngữ rất nhiều sự trân trọng rồi.
Mình đã đọc hết phần edit hiện có. Theo lời của nhóm dịch thì phần chuyển ngữ vẫn đang chưa xong ý, thế là tính tò mò nổi lên, mình lại tiếp tục tìm bản raw để đọc cho đến hết. Theo riêng mình thì mình dịch là Ánh Quang, nhưng mình sẽ review theo tên được dịch tại Fohub nhé.
Và dưới đây là đôi dòng cảm nhận của mình về tác phẩm.
Nếu bạn yêu thích những câu chuyện chữa lành, nhịp kể chậm rãi và giàu cảm xúc, mình nghĩ đây là một cái tên rất đáng để thử đó.
Giữa dòng chảy vội vã của văn học mạng với vô vàn những mô-típ tổng tài hào nhoáng hay ngọt sủng phù phiếm, có những tác phẩm lặng lẽ đứng đó như một góc phố cổ chiều mưa - trầm mặc, cũ kỹ nhưng lại mang một sức hút chữa lành kỳ lạ. Ánh Trăng (曙光 - Ánh Quang - Ánh rạng đông) của tác giả flame chính là một nốt lặng đầy hoài niệm như thế. Viết từ những năm 2004, câu chuyện bách hợp này không có những tình tiết oanh oanh liệt liệt, nhưng từng câu chữ lại thấm đẫm hơi thở của đời thực, chầm chậm len lỏi và sưởi ấm những góc khuất lạnh lẽo nhất trong tâm hồn người đọc.
Bộ truyện mở ra bằng một bầu không khí có phần cô đặc của cuộc sống trưởng thành, nơi những người phụ nữ bị cuốn vào guồng quay không lối thoát của công việc, của những trách nhiệm vô hình và sự cô đơn bủa vây nơi phố thị. Tác giả đã dùng một góc nhìn đầy chiêm nghiệm để dẫn dắt chúng ta bước vào thế giới ấy. Đó là thế giới mà mỗi ngày thức dậy, người ta phải khoác lên mình lớp bọc kiên cường, giấu đi những mỏi mệt sau cái nhíu mày vội vã hay tiếng thở dài trong văn phòng vắng.
Thế nhưng, định mệnh luôn có cách sắp đặt rất riêng của nó. Giữa hàng triệu người lướt qua nhau mỗi ngày, hai tâm hồn độc hành ấy đã vô tình va vào quỹ đạo của nhau. Bản tình ca của họ không bắt đầu bằng tiếng sét ái tình, mà bắt đầu từ những điều bình dị nhất, một ánh nhìn thấu hiểu nhau, một sự quan tâm thầm lặng không phô trương, hay chỉ đơn giản là sự hiện diện im lặng nhưng đầy an tâm giữa những đêm tăng ca muộn.
Đoạn trích đắt giá nhất, cũng là kim chỉ nam xuyên suốt tác phẩm, khiến biết bao trái tim thổn thức:
"Cứ ngỡ rằng bản thân vốn dĩ cô độc, cho đến khi bước vào quỹ đạo cuộc đời của đối phương mới nhận ra, rằng thế gian này hóa ra lại ngập tràn ánh dương."
Câu nói ấy như một cái chạm khẽ vào mặt hồ yên ả, làm dấy lên những gợn sóng cảm xúc vừa xót xa vừa ấm áp. Hóa ra, sự cô độc không phải vì thế giới này không có mặt trời, mà vì chúng ta chưa tìm thấy người có thể cùng mình sưởi ấm. Tình yêu trong Ánh Trăng được định nghĩa bằng sự cứu rỗi. Nó không bắt người ta phải thay đổi trời đất, mà là khi ở bên nhau, họ tìm thấy dũng khí để đối diện với thế giới tàn nhẫn ngoài kia.
Càng đi sâu vào tác phẩm, văn phong của flame càng tỏ ra tinh tế khi bắt trọn những rung động nhỏ nhặt nhất. Đó là sự chuyển biến tâm lý đầy giằng xé nhưng cũng rất đỗi dịu dàng. Có những lúc nhân vật phải thốt lên đầy bất lực trước sự trêu đùa của thời gian và duyên phận:
"Tại sao một người nhất định phải gặp một người? Nếu như năm tháng có thể dịu dàng hơn một chút, có lẽ chúng ta đã không bỏ lỡ nhiều đến thế.."
Lời tự sự ấy chất chứa cả một khoảng trời hoài niệm, khiến người đọc không khỏi chạnh lòng nghĩ về những tiếc nuối của chính mình trong quá khứ. Nhưng đến cuối cùng, sau khi trải qua những bão giông ngầm của lòng người, tác giả vẫn dành cho họ, và cho cả chúng ta - một cái kết vĩ thanh trọn vẹn, ngập tràn hy vọng. Giống như tựa đề, sau đêm dài tăm tối, ánh rạng đông kiên cường nhất định sẽ ló rạng nơi chân trời, thắp sáng cả nhân gian.
Gập trang sách lại, Ánh Trăng để lại trong lòng người đọc một làn hương trầm thoang thoảng, một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn đắng cay của đời thực. Đây không phải là một bộ truyện để đọc nhanh, đọc vội. Nó cần được nhâm nhi vào một buổi tối muộn, khi không gian tĩnh mịch hoàn toàn, để ta có thể nghe thấy tiếng lòng của hai nhân vật, và có lẽ, là để tìm lại một chút ánh sáng cho chính tâm hồn mình sau những ngày dài mỏi mệt.
Bộ này khá là chữa lành đó, nó theo kiểu chuyển biến chầm chậm, gọi là sao ta, ờm à, đúng rồi, Slowburn á.
*Đây hoàn toàn là cảm nhận cá nhân của Mặc Vân An sau khi đọc tác phẩm. Cảm nhận của mỗi người sẽ khác nhau, vì vậy nếu có cơ hội, mình vẫn hy vọng mọi người sẽ tự mình trải nghiệm để có cho riêng mình một góc nhìn về câu chuyện này. *
Trước khi bắt đầu, mình xin nói một chút nhé.
Đây chỉ là một bài review và chia sẻ cảm nhận cá nhân sau khi đọc truyện. Mình không đại diện cho bất kỳ đội ngũ dịch hay nền tảng phát hành nào, cũng không có mục đích quảng bá. Đơn giản là khi bắt gặp một tác phẩm khiến mình yêu thích, mình muốn viết lại đôi điều để lưu giữ cảm xúc, đồng thời giới thiệu đến những bạn có chung sở thích đọc truyện.
Nếu mọi người có yêu thích cách review của mình, có thắc mắc, hoặc muốn mình chia sẻ thêm về một bộ truyện nào đó thì cứ để lại bình luận nhé (đương nhiên là mấy bộ An đã tiếp xúc, đã đọc thì sẽ hỗ trợ mọi người nhé). Mình sẽ cố gắng trả lời trong khả năng của mình, hoặc là post bài review tiếp theo, hoặc là trả lời tại chỗ hihi.
Hôm nay, chúng ta sẽ tạm gác lại những câu chuyện về thơ và những mảnh cảm hứng thường ngày của An.
Dạo gần đây, trong lúc lang thang tìm truyện trên Fohub, mình vô tình nhìn thấy một bộ truyện được một team chuyển ngữ. Điều khiến mình chú ý không nằm ở cái cái gì hết, mà ở năm phát hành của nó - à có vẻ hơi lãng xẹt nhỉ, nhưng thật đó.
Đây là một tác phẩm gốc được đăng trên Tấn Giang vào khoảng 2004–2005.
Thú thật, lúc biết điều đó mình hơi bất ngờ.
Một bộ truyện đã ra đời cách đây hơn hai mươi năm, thậm chí còn lớn tuổi hơn cả mình, vậy mà vẫn có người kiên nhẫn tìm lại, dịch lại và giới thiệu đến độc giả hôm nay. Chỉ riêng điều ấy thôi cũng khiến mình dành cho đội ngũ chuyển ngữ rất nhiều sự trân trọng rồi.
Mình đã đọc hết phần edit hiện có. Theo lời của nhóm dịch thì phần chuyển ngữ vẫn đang chưa xong ý, thế là tính tò mò nổi lên, mình lại tiếp tục tìm bản raw để đọc cho đến hết. Theo riêng mình thì mình dịch là Ánh Quang, nhưng mình sẽ review theo tên được dịch tại Fohub nhé.
Và dưới đây là đôi dòng cảm nhận của mình về tác phẩm.
Nếu bạn yêu thích những câu chuyện chữa lành, nhịp kể chậm rãi và giàu cảm xúc, mình nghĩ đây là một cái tên rất đáng để thử đó.
Giữa dòng chảy vội vã của văn học mạng với vô vàn những mô-típ tổng tài hào nhoáng hay ngọt sủng phù phiếm, có những tác phẩm lặng lẽ đứng đó như một góc phố cổ chiều mưa - trầm mặc, cũ kỹ nhưng lại mang một sức hút chữa lành kỳ lạ. Ánh Trăng (曙光 - Ánh Quang - Ánh rạng đông) của tác giả flame chính là một nốt lặng đầy hoài niệm như thế. Viết từ những năm 2004, câu chuyện bách hợp này không có những tình tiết oanh oanh liệt liệt, nhưng từng câu chữ lại thấm đẫm hơi thở của đời thực, chầm chậm len lỏi và sưởi ấm những góc khuất lạnh lẽo nhất trong tâm hồn người đọc.
Bộ truyện mở ra bằng một bầu không khí có phần cô đặc của cuộc sống trưởng thành, nơi những người phụ nữ bị cuốn vào guồng quay không lối thoát của công việc, của những trách nhiệm vô hình và sự cô đơn bủa vây nơi phố thị. Tác giả đã dùng một góc nhìn đầy chiêm nghiệm để dẫn dắt chúng ta bước vào thế giới ấy. Đó là thế giới mà mỗi ngày thức dậy, người ta phải khoác lên mình lớp bọc kiên cường, giấu đi những mỏi mệt sau cái nhíu mày vội vã hay tiếng thở dài trong văn phòng vắng.
Thế nhưng, định mệnh luôn có cách sắp đặt rất riêng của nó. Giữa hàng triệu người lướt qua nhau mỗi ngày, hai tâm hồn độc hành ấy đã vô tình va vào quỹ đạo của nhau. Bản tình ca của họ không bắt đầu bằng tiếng sét ái tình, mà bắt đầu từ những điều bình dị nhất, một ánh nhìn thấu hiểu nhau, một sự quan tâm thầm lặng không phô trương, hay chỉ đơn giản là sự hiện diện im lặng nhưng đầy an tâm giữa những đêm tăng ca muộn.
Đoạn trích đắt giá nhất, cũng là kim chỉ nam xuyên suốt tác phẩm, khiến biết bao trái tim thổn thức:
"Cứ ngỡ rằng bản thân vốn dĩ cô độc, cho đến khi bước vào quỹ đạo cuộc đời của đối phương mới nhận ra, rằng thế gian này hóa ra lại ngập tràn ánh dương."
Câu nói ấy như một cái chạm khẽ vào mặt hồ yên ả, làm dấy lên những gợn sóng cảm xúc vừa xót xa vừa ấm áp. Hóa ra, sự cô độc không phải vì thế giới này không có mặt trời, mà vì chúng ta chưa tìm thấy người có thể cùng mình sưởi ấm. Tình yêu trong Ánh Trăng được định nghĩa bằng sự cứu rỗi. Nó không bắt người ta phải thay đổi trời đất, mà là khi ở bên nhau, họ tìm thấy dũng khí để đối diện với thế giới tàn nhẫn ngoài kia.
Càng đi sâu vào tác phẩm, văn phong của flame càng tỏ ra tinh tế khi bắt trọn những rung động nhỏ nhặt nhất. Đó là sự chuyển biến tâm lý đầy giằng xé nhưng cũng rất đỗi dịu dàng. Có những lúc nhân vật phải thốt lên đầy bất lực trước sự trêu đùa của thời gian và duyên phận:
"Tại sao một người nhất định phải gặp một người? Nếu như năm tháng có thể dịu dàng hơn một chút, có lẽ chúng ta đã không bỏ lỡ nhiều đến thế.."
Lời tự sự ấy chất chứa cả một khoảng trời hoài niệm, khiến người đọc không khỏi chạnh lòng nghĩ về những tiếc nuối của chính mình trong quá khứ. Nhưng đến cuối cùng, sau khi trải qua những bão giông ngầm của lòng người, tác giả vẫn dành cho họ, và cho cả chúng ta - một cái kết vĩ thanh trọn vẹn, ngập tràn hy vọng. Giống như tựa đề, sau đêm dài tăm tối, ánh rạng đông kiên cường nhất định sẽ ló rạng nơi chân trời, thắp sáng cả nhân gian.
Gập trang sách lại, Ánh Trăng để lại trong lòng người đọc một làn hương trầm thoang thoảng, một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn đắng cay của đời thực. Đây không phải là một bộ truyện để đọc nhanh, đọc vội. Nó cần được nhâm nhi vào một buổi tối muộn, khi không gian tĩnh mịch hoàn toàn, để ta có thể nghe thấy tiếng lòng của hai nhân vật, và có lẽ, là để tìm lại một chút ánh sáng cho chính tâm hồn mình sau những ngày dài mỏi mệt.
Bộ này khá là chữa lành đó, nó theo kiểu chuyển biến chầm chậm, gọi là sao ta, ờm à, đúng rồi, Slowburn á.
*Đây hoàn toàn là cảm nhận cá nhân của Mặc Vân An sau khi đọc tác phẩm. Cảm nhận của mỗi người sẽ khác nhau, vì vậy nếu có cơ hội, mình vẫn hy vọng mọi người sẽ tự mình trải nghiệm để có cho riêng mình một góc nhìn về câu chuyện này. *
Mặc Vân An - 墨雲安
