Ở quê ngày trước, cái nghèo không chỉ hiện lên qua nếp nhà rạ xiêu vẹo hay vạt áo vá vai, mà nó thấm đượm trong từng bữa ăn mặn mòi, dè dặt. Trong cái góc bếp nhập nhoạng khói rơm ấy, có hai "báu vật" mà nhà nào cũng phải giữ như giữ vàng: Hũ tương sành lắng đọng nắng hè và vại cà muối nén chặt...
Có một mùi hương đi theo ta suốt cả cuộc đời: Mùi khói bếp chiều quê
Tôi vẫn thường nghĩ, ký ức của con người ta không chỉ lưu giữ bằng hình ảnh hay âm thanh, mà nhiều nhất lại bằng mùi hương. Có những mùi hương vô hình, nhẹ hẫng, nhưng chỉ cần thoảng qua trong một chiều gió rét, lại đủ sức kéo...