Phận người trong tối, ngoài trăng sáng,
Một chiếc đa tình thắp nhân sinh.
Khúc nhạc ngân dài bên quán khách,
Nhấp cạn men nồng lẫn trăng sao
Tỏ bày bên kén, người thêu chữ
Dệt mộng sơn hà bá cõi tiên.
Hiểu lòng nhân sĩ còn lưu mãi
Cõi người còn vướng lắm đa nghi.