HỒI ỨC
Tự nhiên mình lại nhớ đến người xưa
Khi bên mình gia đình đang trọn vẹn
Nhiều lúc buồn cười, cuộc đời này biết bao lời ước hẹn
Đến cuối đường.. mấy kẻ bước cùng nhau
Người ta bảo rằng yêu là phải chấp nhận nỗi đau
Là thứ tha, cùng vượt qua sóng gió
Nhưng cuộc sống này đâu phải yêu...
Ngày xửa ngày xưa, nhân ngày sinh của con gái nhà vua tặng nàng một chiếc vòng vàng nạm nhiều loại đá quý. Công chúa vô cùng mừng rỡ, nàng mang nó bên mình cả ngày, hiếm khi tháo nó ra. Thế nhưng chẳng hiểu sao, một ngày nọ chiếc vòng biến mất. Người ta nghi nó bị đánh cắp và nhà vua hứa thưởng...
CUỐI
Những lời này anh muốn viết cho em
Và anh nghĩ đây là lời sau cuối
Cùng trãi qua những ngọt bùi mặn muối
Chưa bao giờ anh nghĩ.. hai đứa.. phải rời tay
Mình đã đi.. cùng nhau trên một đoạn đường dài
Những lúc đó có bao giờ em nghĩ
Một ngày nào đấy chúng mình xa cách nhỉ
Quả đất tròn...