Hồng trần mộng ảo năm năm nữa,
Bóng Nguyệt soi vào chén giao bôi.
Nhạn lạc trời xa tìm bến cũ,
Hoa tàn gió cuốn vẫn kề tay
Người theo vận nước trôi muôn ngả,
Tình giữa dòng đời lạc chốn say.
Một thoáng nhân gian như giấc mộng,
Tỉnh ra còn lại bóng thi nhân