Tháng Tám vừa đi qua nửa chặng đường
Hà Nội giấu mình trong chiều mưa nắng
Ngã Tư Sở, dòng người chưa từng lặng
Ta đứng bên đường, lữ khách đợi gì đây?
Có phải đợi một người để nắm bàn tay
Để rượu nồng gặp nước mà biến chất
Ta vì người, người vì ta.. Đánh mất
Cái tôi kiêu kỳ, cái cứng cỏi...