Em là cô gái mang giày nâu
Kiêu hãnhngẩn cao, chẳng cúi đầu
Thiếu vắng tình anh, đời vẫn rạng
Ngọc ngà, châu báu, ánh kim màu.
Anh nhìn mà xem, những nhiễu phiền
Giày đỏ mắt say, váy lụa nghiêng
Hôm trước vừa thương, nay đã vội
Đa tình như gió, dễ gì yên?
Bye bye anh