Đâu phải duyên là gặp.
Đâu phải gặp là yêu.
Đâu phải yêu là thành.
Cũng đâu phải thành mà ko ly biệt.
Đâu phải gặp là yêu.
Đâu phải yêu là thành.
Cũng đâu phải thành mà ko ly biệt.
Người ta thường nhìn ai đó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói người đó đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Mà chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn.