Phương Anh quay xuống.
"Sao vậy?"
Đạt khựng lại.
"Không."
"Cậu vừa cười."
"Không có."
"Có."
"..."
Lần đầu tiên trong đời, Vương Mạnh Đạt thấy mình bí lời trước một người mới gặp. Phương Anh nhìn vẻ lúng túng hiếm hoi đó, khóe môi cong lên.
"Cậu.. Thú vị hơn mình nghĩ."
[..]
Phương Anh bật cười. Nụ cười đầu tiên cô dành riêng cho cậu, Rõ ràng hơn cả tiếng mưa.
"Vương Mạnh Đạt."
"Hửm?"
"Cậu khác xa vẻ ngoài thật đấy."
"Ý gì?"
"Mình tưởng cậu là kiểu rất khó gần."
"Giờ thì sao?"
".. Chắc là người tốt."
P/s: Thử sức với truyện mới, kiểu kết mới, thể loại cũ
Nàng xem ở quy định set tiền box truyện edit ấy.
Khi nào full ad trả

Reactions: Minh Nguyệt