Sáng nay có ông bạn nhắn tin cho mình, than vãn một tràng dài về áp lực cuộc sống rồi chốt hạ bằng mấy câu nghe mà nản lòng:
"Muộn rồi ông ạ, giờ hết cứu, chỉ có trúng số mới đổi đời được thôi!"
Nghe xong mà mình vừa giận vừa thương. Giận vì hóa ra trong xã hội ngoài kia, có quá nhiều người đang tự xây một bức tường kiên cố rồi nhốt mình vào trong đó, gọi nó là "
số phận" hay "vùng an toàn". Họ nghĩ cuộc đời mình lỗi là do hoàn cảnh, do thời thế, rồi chọn cách buông xuôi, phó mặc cuộc đời cho mấy tờ vé số cầu may.
Nhưng họ không nhận ra, thứ thực sự "hết cứu" không phải là hoàn cảnh, mà chính là cái
tư duy bị lũng lỗ chỗ của họ!
Chừng nào bạn còn nghĩ mình là nạn nhân của cuộc đời, chừng đó bạn còn là kẻ trắng tay.
Tối nay, Mình sẽ lên một bài review đặc biệt để tặng người bạn này, một cuốn sách tri thức được ví như
"búa tạ" đập tan căn bệnh bào chữa và thói quen đổ lỗi cho số phận, giúp bạn giành lại quyền tự quyết.
Không biết có bạn nào hóng và thích chủ đề này không nhỉ?
Mắt không buồn le lói
Bao nhiêu lời chưa nói
Đành gói lại cất thôi
Tôi ngủ một giấc rồi
Sáng ngày mai quên hết
Không yêu, không ai chết
Đời có kết thúc đâu
Sông có những khúc sâu
Người lúc đầu đổi khác
Ngọt bùi hay chua chát
Cười lát rồi cũng quen
Vui với chuyện sách đèn
Quên mực đen đời bạc
Nhưng bữa nào bệ rạc
Vần thơ lạc nẻo xưa

Reactions: iam.wonwoo, XSaoMai và Lunarchen