Bạn được BạchLạc mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
BạchLạc
Lượt thích
4,189

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Muốn ngừng lại tất cả. Kể cả thở
    Ột Éc
    Ột Éc
    Thật ra, cuộc đời còn bao điều tốt đẹp ở phía trước đang chờ ta bước đến. Thay vì bạn cảm thấy tiêu cực, bi quan, muốn kết thúc tất cả thì sao bạn không tìm động lực sống? Được sống đã là hạnh phúc! Có nhiều người khao khát sống mà còn không được nữa. Hãy nghĩ đến những người mình yêu thương, yêu thương bản thân nhiều hơn, đừng bận tâm đến những thứ khiến mình tiêu cực, mệt mỏi, chán nản, bạn nhé!
    BạchLạc
    BạchLạc
    Cảm ơn b, Thực sự những điều mình trải qua nó khó khăn hơn những điều có thể nói. Bao gồm cả sự chán nản, buồn phiền và những cơn đau. Những ống kim tiêm chọc thẳng vào cổ họng. Những lần lấy ven đổi hết chỗ này đến chỗ khác vì ven lặn chẳng tìm thấy đâu, Cả những lần nửa đêm tắc thở tưởng chừng chỉ cần thêm 1 phút là đi gặp tổ tiên dòng họ ạ. Có những điều quả thực nó vượt quá với lạc quan của mình
    • Thích
    Reactions: Ột Éc
    Ột Éc
    Ột Éc
    Ngay cả khi chỉ còn một chút tia hy vọng dù nhỏ bé thì bạn cũng đừng bao giờ từ bỏ cuộc sống nhé! Mình nghĩ được sống đã là hạnh phúc. Mình muốn nói với bạn rằng, hãy mạnh mẽ, kiên cường lên vượt qua cơn đau đớn của căn bệnh bạn nhé!
    Chúc bạn mau khoẻ lại nha!
    Cả nhà liền yên bình ăn bữa cơm cho đến khi gần xong liền nghe ông cụ Thẩm bắt đầu lên tiếng.
    - Năm đó, ta không hề có ý chê trách nhà cậu nghèo, ta chỉ lo lắng hai đứa còn quá trẻ, để rồi sao con bé mười sáu tuổi đã sinh ra Tiểu Tuệ, thật ra đến bây giờ nếu hai đứa đã ở bên nhau thì cứ như vậy đi, hơn nửa đời người rồi còn muốn đám cưới linh đình ông cụ như ta cũng có đôi chút mất mặt. Còn về phía của Thẩm Dương, ta vui lắm, Trọng Nam ngoan ngoãn, lại nấu ăn hợp ý ta, chỉ là ta lo lắng, nếu con bé về đây sinh sống liệu ba mẹ con bé có ổn định được không, hai đứa cứ từ từ bàn bạc giải quyết với nhau là được. Vậy thôi, mấy đứa ăn tiếp đi nhé. Còn nữa, còn cháu nữa, lần sau bảo con muỗi của cháu đừng có cắn vào cổ, ầy già cái nhà này chỉ có mình ta không yêu đương nữa thôi.
    ===> Đỉnh cqao của não cá vàng đó chính không biết mình viết bao nhiêu chương truyện. :)
    https://www.youtube.com/watch?v=bWvV5c93bT4&t=7898s Rất vui và may mắn khi được hợp tác với một trang Web như này ạ. Trước đây mình cũng từng nghĩ hay là mình tự đọc thu âm lại truyện mình viết làm truyện audio nhưng với cái kiểu ngọng líu của mình nên mình đành từ bỏ ý tưởng. Hiện tại thì vui vẻ hơn khi lười đọc mỏi mắt mà vẫn nghe được truyện mình viết, vừa năm vừa nghe và trải nghiệm cũng thật thú vị nha
    - Tang Kiệt, cứu em, có người muốn…
    Giọng nói khản đặc yếu ớt vừa thốt ra lại nhận lại được sự lạnh lẽo từ người đàn ông cô yêu thương nhất:
    - Cứu cô sao, cô ngoại tình cùng người đàn ông khác, bị vợ người ta tìm đến tận nơi để đánh ghen, cô nói xem như vậy tôi phải cứu cô như thế nào đây.
    Từng lời nói của Tang Kiệt khiến cô Lâm Hạ ngỡ ngàng trong giây phút, cô lắc nhẹ đầu, thậm chí không hề nghĩ đến vết thương trên đầu mình mà lắc đầu thêm hai cái, anh đang nói chuyện gì với cô vậy, cô ngoại tình với người đàn ông có vợ nên bị vợ hắn ta đánh sao?
    - Không phải, mọi chuyện không phải như vậy. - Lâm Hạ cố gắng nói thêm một câu với Tang Kiệt.
    Nhưng lại tiếp nhận thêm một lần nữa lời nói của anh.
    - Lâm Hạ, cô bỉ ổi lắm, tôi cho rằng thời gian qua bản thân tôi đối với cô đủ tốt, nhưng tôi không ngờ cô lại là người một chân đạp hai thuyền, đã dọn vào cửa nhà tôi để ở rồi còn không ngại ngần câu dẫn thêm một người đàn ông đã có vợ khác, thời gian qua hai người vốn dĩ đã mập mờ cùng nhau, bây giờ thì hay rồi, cô nhìn lại mình xem có phải dạng đĩ thoa, thèm khát đến nỗi không thể đợi đến một cái khách sạn nào khác mà phải ngay tại đây sao?
    Nhìn một bàn ăn toàn những món ăn bổ thận tráng dương Lục Diệp trên đầu cũng không khỏi cảm thán. Thứ bảy tuần trước cùng thứ tư tuần này đều cùng là một loại công dụng, nếu không tính hôm tân hôn, thì tiếp theo là ngày hôm nay cũng là tối thứ bảy. Hai lần trước anh đã được trải nghiệm sau khi ăn tối xong cô liền chuẩn bị sẵn sàng, uống một chút rượu để mình không tỉnh táo sau đó liền lại chủ động đến bên cạnh anh, khơi gợi những cảm xúc của anh.
    Ngày hôm nay nhìn vào bàn ăn, anh đương nhiên hiểu được vấn đề của cô. Có lẽ đêm nay cô lại tiếp tục như vậy, chuẩn bị sẵn sàng tinh thần cùng anh lâm trận.
    - Giang Tương, em nếu có nhu cầu có thể trực tiếp nói với anh, không cần dùng món ăn để thể hiện thành ý. Anh có thể ngày nào cũng phục vụ nhu cầu của em, không cần đặt qua quy tắc đúng hai lần một tuần vào những ngày bắt buộc.
    - Nhìn ra rồi sao?
    - Còn nữa. Em dụng tâm như vậy tốt nhất nên chuẩn bị cho cả em nữa. Ăn thêm mần đậu nành để cho vòng một lớn hơn một chút, nội tiết tố tốt hơn một chút.
    - Vẫn nhỏ sao? Không đủ dùng sao?
    Tự nhiên mình muốn khẩu nghiệp, nên thôi. Có khi nào mình đăng truyện mới chương mới nhưng nội dung mỗi chương là kinh phật được không, để tịnh tâm và bớt đi khẩu nghiệp
    Câu truyện đầu tiên tôi được đọc đó là "vợ ơi anh biết lỗi rồi" đến hiện tại tôi cũng chẳng biết mình đã đọc đi đọc lại nó được bao nhiêu lần rồi nữa. Nhưng câu chuyện đưa tôi và thế giới mơ mộng, tự viết lên những câu những chữ trong cậu truyện của mình lại là "Tình yêu khắc cốt ghi tâm". Tất cả những cảm xúc họ mang lại cho tôi khi đọc những câu truyện đó đều là nỗi buồn đầy dãy sầu bi, sau này tôi biết thêm một bộ "Phế hậu tướng quân" nữa, khi đó tôi tự nhủ mình thích đọc truyện ngược vì những câu truyện đó mang được cho tôi thật nhiều cảm xúc. Xong đến lúc tôi viết truyện, lại chẳng thẻ miêng tả được hết suy nghĩ trong mạch truyện của mình. Nên tôi chợt phát hiện ra mình còn quá nhiều điều yếu kém trong cách thể hiện ngôn ngữ. Hôm nay, ông anh cùng làm việc và cùng chơi với tôi phát hiện ra tôi viết truyện. Ông ý buông lơi cho tôi một câu nói: "Ngáo như mày cũng bày đặt viết ngôn tình, rồi soái ca, mày viết luôn bộ truyện nào đấy mà nhân vật xấu như thị nở chí phèo tao xem nào?" Vậy nên em cần một nguồn cảm hứng về người xấu việc tốt đến rung động lòng người. Các anh chị đi trước cho kinh nghiệm cho em chút lời khuyên ạ
    "Tôi cho rằng, người khác tôn trọng tôi, là bởi vì tôi rất tốt đẹp. Nhưng, sau này tôi mới hiểu, người khác tôn trọng tôi, là bởi vì chính bản thân họ vốn rất tốt đẹp. Những người tốt đẹp, đối với ai cũng đều sẽ tôn trọng. Tôn trọng lãnh đạo là thiên chức. Tôn trọng đồng nghiệp là nên làm. Tôn trọng người dưới là tốt tính. Tôn trọng khách hàng là lẽ thường. Tôn trọng đối thủ là rộng lượng. Và hơn hết, tôn trọng hết thảy mọi người chính là có giáo dưỡng."
    - Nhà văn Lỗ Tấn
    #skybooks #skytalk
    Nói chung là một câu chuyện buồn. truyện mình vừa mới đăng ngày hôm qua, vậy mà hôm nay bay vèo vèo vèo sang web khác. Vốn dĩ mình cũng không buồn, nhưng cái câu truyện mình còn chưa được add duyệt (do đăng ảnh lên lỗi nên mình cũng chưa báo duyêt) vậy mà hôm nay thấy nó bay theo đường chim bay với vận tốc của máy bay nghiễm nhiên ngồi trên web truyện khác. Ôi cái tuổi 30 của tôi sao nó mông lung thế. Mọi người tiếp nhận đương nhiên mình cũng vui vẻ lắm chứ. Nhưng mà.... mỗi một lượt đọc chính web được 40 xu. Ra ngoài web mình không được xu nào. Nhưng người đăng truyện lên web khác đương nhiên sẽ được phí nhuận bút từ trang web kia. Mình nên vui hay nên buồn nhỉ. Ôi ngồi đây than thở, không lẽ mình báo Flop truyện luôn không đăng nốt thì lại tiếc câu truyện mình đã hoàn rồi và không hề muốn sửa đổi.
    BạchLạc
    BạchLạc
    Đang bị luôn cố cố đại phu ạ, Mình và web trùm truyện còn phát hiện 5 truyện của mình bị bê sang đấy rồi cơ. ôi truyện full hay chưa full đều xuất hiện ở bên đó. Mặc dù có ghi nguồn và tên tác giả, nhưng mà hxhx, cũng phải báo qua mới mình để mình không ngỡ ngàng chứ
    Cố cố đại phu
    Cố cố đại phu
    Bị bê mà họ sửa luôn văn án đọc thấy tức lắm. Văn án có 2 phần mà họ đi cắt cái đoạn ngoài lề nhất. Ghi nguồn gì đâu đâu không
    BạchLạc
    BạchLạc
    Nếu nguồn họ ghi linh tinh thì chứng minh đấy chưa phải người đăng gốc b ạ. Phải tìm được người đăng gốc cơ
    Mình đính chính lại một chút nhé. Bạch Lạc là người Việt Nam, NGƯỜI MANG QUỐC TỊCH VIỆT NAM, nên bạn nào muốn chuyển truyện của mình sang web khác nhớ nhắn mình nhé. Mình không khó khăn khi các bạn đăng truyện của mình. Nhưng một câu chuyện được tác giả cho phép đăng và không cho phép đăng rất khác nhau. Nó là quyền sở hữu trí tuệ đó ạ
    Nắng bắt đầu tắt đi
    Cho gió về bên cửa
    Thoang thoảng hương hoa sữa
    Mệt mỏi cũng vụt tan
    .
    Mối tình cũ qua đi
    Và rồi a lại đến
    Nồng nàn rồi mãnh liệt
    Lại có lúc làm ngơ
    .
    E đã từng mộng mơ
    Một ngày ta gặp gỡ
    Nở nụ cười rạng rỡ
    Xinh như những vần thơ
    .
    Đông đến rồi ai ơi
    Đôi tay e se lạnh
    ........
    ........
    ........
    Hết cảm xúc
    "Người đàn ông đối với người phụ nữ ra sao, tất cả phụ thuộc vào vị trí của người phụ nữ đó trong lòng người đàn ông.
    Nếu một người đàn ông không thể vì bạn mà thay đổi, không thể vì bạn mà hy sinh. Đó không phải là tại tính cách của anh ta. Mà là vì anh ta yêu bạn chưa đủ.
    Trên đời, tuyệt nhiên không có người đàn ông vô tâm. Chỉ là tâm của anh ta không đặt ở nơi bạn mà thôi..."
    Tỉnh ngộ đi em ơi :)))))
    Thanh Trắc Nguyễn Văn
    Thanh Trắc Nguyễn Văn
    Đông đến rồi ai ơi
    Đôi tay em se lạnh
    Hương tình yêu mỏnh mảnh
    Chợt thoáng rồi chợt tan
    BạchLạc
    BạchLạc
    Cái lúc cảm xúc nó ra thì vèo vèo như gió, mà lúc hết cảm xúc là không thể tuôn ra nữa ạ
    Thu Hà Nội
    Em đây rồi mùa thu Hà Nội
    Lá vàng rơi đậm nét tình thơ
    Hay nỗi buồn em còn trăn trở
    Hay sương mù rơi xuống mái tóc mây

    Em không phải là mùa thu Hà Nội
    Là cô đơn giữa bốn bức tường thưa
    Là trong veo như mùi hương hoa sữa
    Là lối em về cùng cơn mưa

    Hà Nội đó vẫn còn hiên ngang đó
    Nét cổ kính vẫn nguyên trên khung cửa
    Nét hiện đại dịu dàng và sặc sỡ
    Sen trong bùn vẫn tỏa ngát hương thơm.
    Truyện #Xin chào! Chú Lâm. của mình đến ngày hôm nay cũng đã kết thúc, câu chuyện nhẹ nhàng thôi, nói chung là do cái đầu mình cũng nghĩ được có đến vậy thôi, còn nữa đó là ngôn từ chưa đủ trau chuốt nhiều lắm. Chủ yếu là do đầu óc toàn tưởng tượng ra những câu chuyện ngắn để có thể viết thành một câu chuyện nhỏ. Đó có lẽ là tâm hồn mơ mộng nên tạo cho mình mỗi ngày một vui vẻ. Cùng mình đọc truyện và cho mình những lời bình luận để mình rút kinh nghiệm cho những bộ truyện sau nhé
    Lúc này Lã Chữ Minh bước vào căn phòng của Lâm Dật, cảm nhận được từng cơn run lên của cơ thể anh, Lã Chữ Minh lúc này mới biết rằng Lâm Dật bị hạ thuốc. Người phụ nữ kia vì mục đích của mình không ngần ngại hại dược trên người anh để tìm ra một con đường sống cho mình, nhưng hiện tại, anh chỉ có thể chử thầm trong lòng người phụ nữ độc ác kia.
    - Lâm Tổng, anh không sao chứ?
    - Dương Tử Nghi đâu?
    - Cô chủ Dương đang ở phía hồ bơi, cậu chủ không lẽ anh…
    Lời chưa nói dứt thân ảnh trước mắt anh đã không còn thấy đâu nữa. Lâm Dật vốn là người được rèn luyện, việc trèo tường vượt rào không hề làm khó anh, thân ảnh anh biến mất sau khuôn cửa lan can phòng ngủ khiến Lã Chữ Minh không thể nói gì hơn, nhưng anh biết nếu cậu chủ đã quyết định như thế sẽ không thể rõ ràng.
    CHương 20 nhé các bạn
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Mình thích anh, nhưng mình cũng thích mình ở hiện tại.

    Sau buổi gặp lại đầu tiên sau 1 năm 6 tháng, mình nhận ra có những cuộc gặp không phải để quay lại, mà để khép lại một chương thật đẹp.

    Chúng mình hiểu vì sao từng yêu, cũng hiểu vì sao đã rời đi.

    Tình cảm vẫn còn, sự trân trọng cũng còn. Chỉ là ở tận cùng, chúng mình thuộc về hai hệ giá trị khác nhau.

    Và đôi khi, cách yêu đẹp nhất là dừng lại đúng lúc.

    #13/3/2026 # GoVap
  • Mình rời phố xá bon chen

    Câu thơ gửi lại bỏ quên thị thành

    Lúa giờ chừng đã lên xanh

    Dòng sông năm cũ vẫn quanh xóm làng

    Người mơ mộng ước cao sang

    Chìm trong con sóng Trường Giang chảy hoài

    * * *

    Mất quyền đăng link, giới thiệu bằng tên vậy

    Khúc mùa thu - Quang Lý
  • Tham gia VNO 5 năm, tui đã chờ đc ngày Admin theo dõi mình. O (n_n) o~~
  • Lỡ cả đời không rực rỡ thì sao?

    55143978827_30c066cc1d_o.png
  • Mới đọc được câu này:

    Biết rằng thiếu niên ôm chí lớn,

    Cưỡi trên tuấn mã đạp sóng bằng.
  • Back