"Nếu không có tiên sinh và Sách An, ta vẫn sẽ là ta, nhưng ta không sợ thế gian này mà người trên thế gian phải sợ ta. Trong người ta chảy huyết mạch của Thẩm Vệ, ta không cần con nối dõi."
"Kết hôn có nghĩa là hai chúng ta từ nay trở đi, sống chung một giường, chết chung một huyệt. Cả đời này huynh phải thương ta, sủng ta, che chở ta"
"Ta hiểu"
"Huynh không hiểu, kết hôn cũng có nghĩa là nếu sau này huynh không còn thích ta, yêu thương người khác, hai chúng ta không thể làm huynh đệ, không thể làm bạn bè mà sẽ là kẻ thù cho đến ngày ta chết mới thôi."
Khi thời gian đi đến điểm tận cùng, em đã nhớ ra tất cả.
Em có thể nhìn thấy ngôi chùa Bảo An vào một ngày tháng ba nắng vàng rực rỡ, lúc đó em đã quên hết tất cả, cứ thế bước về nơi bắt đầu duyên phận của chúng ta.
"Em có thể mặc kệ anh thế này cũng không sao, thậm chí có thể mặc kệ cả đời, chỉ cần em cho anh chút ngọt ngào... Em cho anh chút ngọt ngào, anh sẽ cho em lưu luyến một đời."
Quý giá hơn tiền tài là tri thức, quý giá hơn tri thức là lòng hiếu kỳ không bao giờ dừng, mà so với lòng hiếu kỳ càng quý giá hơn, là bầu trời sao trên đầu chúng ta.”
"Tôi vốn có thể sống trong tăm tối nếu tôi chưa từng thấy ánh mặt trời"
"Sống dưới mặt trời đã khiến tôi hoảng vu, trở thành sự hoang vu của đổi mới... Tôi đã uống rượu ngon cuộc sống, phải trả giá cái gì ư, để tôi nói cho bạn nghe nhé, không nhiều không ít, cả một đời."
Người đi theo tình yêu vĩnh viễn sẽ không nhìn thấy được bất kỳ điều gì khác nữa, họ yêu trong lửa hồng và trong nỗi gào thét điên cuồng, để rồi tự hủy hoại bản thân. Và chính trong khoảnh khắc ấy, họ đã sống.
"Mối tình đầu của tôi là một người rất tốt. Bởi vì có quá nhiều ưu điểm kể không hết nên tôi chỉ có thể gói gọn trong hai từ rất tốt này."
"Vậy giờ hai người còn liên lạc không?"
"Có chứ. Anh ấy bây giờ là chồng của tôi."
Giống như đứng trên mặt đất ngắm sao vậy. Bản năng giục anh hãy hái sao trên trời xuống giữ cho riêng mình nhưng tình yêu khiến anh muốn nhìn thấy ngôi sao ấy tỏa sáng mãi mãi.