Bạn được Lê Việt Tùng mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Lê Việt Tùng
Lượt thích
19

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Nổi Buồn Chờ Đông

    Mọi nỗi buồn em để dành đến Đông
    Khi đất trời chìm trong làn gió lạnh
    Em dang tay ôm buồn thương bên cạnh
    Chắc sẽ chẳng hề thấy lạnh được đâu

    Nếu giọt lệ lỡ đọng trên mắt nâu
    Xin em giữ đến Đông hãy rơi xuống
    Khi hoa cải đã rộ vàng từng luống
    Nước mắt sẽ làm ngực trái ấm lên

    Mọi nỗi buồn em gửi gió mùa Đông
    Chắc gió lạnh và dài Lê thê thế
    Sẽ cuốn đi rất nhanh va rất nhẹ
    Chờ nắng lên hong khô đôi mắt nhoè

    Mùa Đông qua phố xá đều vắng hoe
    Em sẽ chẳng thấy riêng mình cô độc
    Những nỗi buồn đã trở nên gai góc
    Sẽ thôi đâm vào sâu thẳm tâm hồn

    Ngọt nhạt chiều gầy nắng buổi hoàng hôn
    Thèm Hương nắng còn Vương lại trên tóc
    Thèm những dỗ dành để một lần được khóc
    Khi trái tim mạnh mẽ đã mệt nhoài
    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Aquafina Vô đạo Aquafina wrote on Vô đạo's profile.

    Concaaaaaaaaaaa
  • 55429736931_db9cb145ac_o.png

    Chào mn.. Mình đã lên tập cuối của Series: Tình yêu giữa những thế giới tự thân 2 – biến số từ quá khứ rồi nhé.

    Mời mn đọc nhé ^^
  • Nắng soi màu mắt anh hoài còn thương

    Nắng tô cười nét môi lòng còn vương

    Vắng em trời đất quay cuồng


    Rồi giờ đành buông để người đi

    Tôi sầu



    Mây hòa theo gió, có người đơn phương

    Theo phía sau lối em đi về

    Âm thầm đó

    Ân cần mang một thuở trông mong, một đời trông ngóng

    Mộng tàn, mộng hóa gió trời bay theo

    Treo trước hiên nhà câu, "Nhớ em"
  • Chấm hết cho một ngày dài, khi cả em và "nó" đều ngã gục.
  • Back