"Vũ trụ này đôi lúc thật kỳ lạ, khi mình cố trốn tránh một ký ức , một con người để rồi lại bắt gặp từng mảnh của ký ức ấy , lác đác, vương vãi ở mọi nơi mình từng bước qua"
- Mắt biếc -
Chào bạn nè! Vừa sửa bài cho bạn xong thì thấy bạn follow mình...
Thực ra là ca ca...
Muội cứ gọi ta là Thư ca, có gì cứ qua tường kiếm ta. Đổi tên truyện hay thắc mắc gì cứ qua kiếm ta. Không có việc gì, chán quá muốn nói chuyện cũng qua chỗ ta. Ta sẽ tiếp đón muội nồng hậu!
Rất cảm ơn muội vì đã follow ta nhé! Rất vui được làm quen ạ
Đêm đến, các tiểu tiên nga ngồi gảy đàn Không Hầu bên đình hồ, âm thanh du dương trầm bổng ngân nga vẳng tới tận phòng ngủ của Phong Thần Mặc Trích Tiêu.
Cửa sổ không đóng, y nằm lắng tai nghe càng thêm nhớ nhung cố nhân da diết.

Reactions: Góc bình yên