Vấn Nguyệt - Bài thơ thất ngôn về tương tư và ly biệt
Bài thơ được lấy cảm hứng từ bài hát Hỏi Ánh Trăng - Úc Khả Duy
问明月 - 郁可唯.
Canh tàn gió lạnh hỏi trăng xa,
Trăng lặng soi sông bóng nhạt nhòa.
Một mảnh tương tư chìm đáy nước,
Nửa đời ly biệt phủ sương sa.
Hỏi rằng người cũ còn mong nhớ?
Hay đã theo mây khuất cuối ngà.
Chỉ có đêm dài cùng nguyệt sáng,
Âm thầm giữ hộ một cành hoa.
Gảy khúc tỳ bà rơi lệ cũ,
Tiếng đàn tan giữa áng mây qua.
Hồng trần mấy độ duyên rồi lỡ,
Còn lại lòng ai với nguyệt tà.
Nếu một mai người quay gót lại,
Xin đừng để muộn cánh xuân hoa.
Trăng còn viên mãn nơi trời biếc,
Người cười.. Xin chớ hóa can qua.
* * *
Vấn Nguyệt là một trong những bài thơ mình dành khá nhiều tâm tư để nhặt nên. Mình gọi là nhặt, vì mình tin thơ vốn chẳng được tạo ra từ hư không. Nó là những mảnh cảm xúc rơi rớt giữa một đêm khó ngủ hay chăng? Một lần ngẩm đầu nhìn trăng, một câu chuyện vô tình nghe được, hay chỉ là một tiếng thở dài mà chẳng biết dành cho ai.
Bài thơ không kể về một người cụ thể, cũng chẳng thuộc về một mối tình nào. Nếu bạn nhìn thấy mình trong đó, thì có lẽ chính bạn đã viết tiếp phần còn lại của bài thơ rồi.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc đến đây. Nếu có một câu thơ nào khiến bạn thích, cứ mạnh dạn nhặt mang về nhé. Chỉ đừng nhặt luôn tên tác giả là được, mình cũng cần chút content để sống chứ.
* * * Mặc Vân An (墨雲安)

Reactions: Waiki Official