Đã lâu lắm rồi, đến bh vẫn còn nhớ nội dung bức thư không người nhận ấy..
Người nhận tên gì nhỉ? Hình như cổ kêu anh đó tên Nguyễn Hoàng gì đó, lâu lắm rui nên cx quên mất tiêu luông =)
"Khi cậu đọc được lá thư này, có lẽ tiếng ve ngoài cửa sổ vẫn còn rất ồn, nắng vẫn trải đầy hành lang tầng ba, còn bảng đen phía trước vẫn chưa kịp xóa dòng chữ."
Đếm ngược đến ngày tốt nghiệp ".
Mình từng nghĩ ba năm cấp ba sẽ rất dài.
Dài đến mức đủ để một người quên đi những điều mình từng để tâm.
Nhưng hóa ra, chỉ cần chớp mắt vài lần, chúng ta đã đứng ở điểm cuối của thanh xuân.
Mình vẫn nhớ ngày đầu tiên gặp cậu. Hôm ấy bầu trời rất xanh, gió lật tung từng trang sách trên bàn. Có lẽ cậu đã quên rồi, nhưng mình vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ ấy. Từ khoảnh khắc đó, cái tên của cậu lặng lẽ xuất hiện trong những trang nhật ký của mình, rồi ở lại cho đến tận hôm nay.
Thanh xuân kỳ lạ lắm.
Chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến người ta nhớ cả một mùa hè.
Chỉ cần một câu nói cũng có thể trở thành ký ức theo mình suốt rất nhiều năm sau.
Có những lời mình đã định nói biết bao lần, nhưng cuối cùng lại chọn im lặng. Không phải vì không đủ can đảm, mà vì mình sợ rằng, sau khi nói ra, ngay cả tư cách đứng cạnh cậu cũng sẽ không còn."
_còn tiếp_
Yass, bị quá từ ^^

Reactions: Muối