Người ta chỉ là thuận miệng nói còn bạn lại tùy tiện cảm động.
Cảm động rất dễ, thuận miệng nói cũng rất dễ.
Nhưng tổn thương rồi liệu có dễ trở lại như lúc ban đầu hay không?
Có phải dạo này mình quá khác rồi không?
– Lạc lõng trong cuộc sống
– Lạc lối trên con đường mình đang đi
– Có lẽ cái cảm giác cô đơn nhất không phải là khi ở 1 mình.
– Mà là khi ở giữa rất nhiều người…
…Nhưng lại cảm thấy chẳng ai có thể hiểu mình…:”)
"Muôn ngàn phong cảnh trên thế gian, chỉ cần một trận gió đã thổi tan hết rồi. Không hiểu chúng ta còn chìm đắm chốn hồng trần, vui không thấy mệt, lưu luyến điều gì? Tranh đoạt thứ gì? Không quên được chuyện gì?..."

Reactions: Bỉ Ngạn Linh Thư