Bạn được Phố Cà Phê mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Phố Cà Phê
Lượt thích
366

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Hỏi thật là diễn đàn này cho mấy đứa 13t lên làm mod à?
    Phố Cà Phê
    Phố Cà Phê
    Tóm tắt: Tôi thử một lần xem cách xử trí của dàn mod ở đây như thế nào, kết quả là nó vẫn y hệt cái lúc tôi bỏ forum này hơn 1 năm trước. Không có khả năng nhận định giá trị và chuyên môn, hành xử máy móc và thiếu cân nhắc.

    Chỗ này là thùng rác hay không, là do mọi người tự chọn lấy chất lượng của nó.


    Thôi bye!
    nihC
    nihC
    Đúng rồi, tôi mới 12 tuổi thôi đấy, chưa đủ 13 tuổi, chưa đủ nhận thức đâu. Năm nay tôi mới học lớp 7, học THCS đấy ông anh.

    Còn ông anh thì sao? Lớn đầu rồi không phân biệt được sản phẩm âm nhạc đại chúng và sản phẩm cá nhân sáng tạo à?

    Box Music là nơi đăng nhạc đại chúng, lời bài hát phải được giữ nguyên bản và được chấp nhận rộng rãi.

    Còn ông anh muốn dịch Đông dịch Tây, muốn dịch lời tạo lời mới muốn làm cái gì do mình sáng tạo sao không đăng ở Made by me?

    Sinh ra cái box đó để làm cảnh hay gì?

    Nội quy từ 5 năm nay đều quy định không được sử dụng chữ màu đỏ trong bài, ông tôn trọng chúng tôi nhỉ? Bảo nội quy hôm trước có hôm sau vi phạm còn chấp nhận được, nó tồn tại 5 năm trời theo cái diễn đàn này thì máy móc chỗ nào, trẻ con chỗ nào?

    Giải thích cho tôi đi ông lớn.
    Phố Cà Phê
    Phố Cà Phê
    Vâng, và năng lực tối đa của quản trị viên là ném nó vào thùng rác :3
    tại sao em vẫn chưa nhận được xu của anh Phố ?? tại seo tại seo hehe
    Phố Cà Phê
    Phố Cà Phê
    này hỏi admin :v chứ tui bị trừ rồi đó :v
    • Thích
    Reactions: Annh Anh
    Annh Anh
    Annh Anh
    hehe vaangg chúc anh bủi túi vui vẻ nhé !!!
    Hôm rồi cafe, tự nhiên ngẫm được mấy dòng hay hay.

    "Cấp độ đầu tiên của cơn đau, đó là nước mắt.

    Cấp độ kế tiếp của cơn đau, là bật cười.

    Thực ra, đó chưa phải là mức cao nhất của một cơn đau, bởi con người vẫn đang có một hành vi nào đó phản ứng lại với cơn đau. Có thể nó hơi điên, nhưng bản chất của nó vẫn là chúng ta vẫn đang cố chống trả.

    Cấp độ cuối cùng của cơn đau là im lặng. Đó chẳng phải buông xuôi, nhưng con người ta ở cấp độ đó chẳng biết phải làm gì cả.

    Chỉ là một cơn đau để đó, chôn đó.

    Nửa muốn, nửa chẳng mong ai khác đào nó lên."
    Hi! Phố CP. Mình đã đọc kí sự tình một đêm của bạn. Truyện của những người đã "lớn". Rất nhẹ nhàng nhưng rất thấm, rất ngấm. Điều này ít gặp ở tác phẩm của các em chưa 20 lắm. Mong bạn có thêm nhiều tác phẩm có chiều sâu như vậy.
    Mây xa
    Mây xa
    Mình biết là bạn đã qua tuổi 20 lâu rồi. Có lẽ vì thế mà truyện của bạn lại dễ bén vào suy ngẫm của người vừa bước qua tuổi 30 đến vậy.
    chú phố lừa cháu chú nói viết phần cuối kí sự tình một đêm v mà chú ko viết buồn ghê á
    cháu vừa đọc xong phần Black Ops nhưng chắc đọc nhanh nên chưa hiểu câu chuyện lắm, cháu sẽ đọc lại khi thực sự rảnh rỗi để có thể hiểu rõ cốt truyện hơn ~
    • Thích
    Reactions: Phố Cà Phê
    Phố Cà Phê
    Phố Cà Phê
    Cảm ơn cháu nhiều.
    Phố Cà Phê
    Phố Cà Phê
    Đây là một đề tài rất phức tạp, chú lại muốn xây dựng một thế giới viễn tưởng chi tiết và có sự liền mạch, móc nối nên thực sự hơi kén người đọc, khó đọc khi đang vội.
    Diệp Hạ
    Diệp Hạ
    vâng, nó lại được sáng tạo từ 1 phần lịch sử nữa nên cần phải thực sự tập trung thì mới hiểu được, nãy cháu đọc vội nên đọc xong phần 1 vẫn thấy hơi mơ hồ
    Hay là bây giờ mình chơi lầy, thi 5 ngày Review, mỗi ngày mình viết một đề tài khác nhau :v Hôm nay viết địa điểm rồi, mai viết sách, mốt viết nhạc, ngày kia viết tỉnh - thành phố rồi ngày cuối cùng viết cái gì ta :v con người?
    Война нас довела
    До самых вражеских ворот,
    Такие, брат, дела.
    Когда-нибудь мы вспомним это
    И не поверится самим.
    А нынче нам нужна одна победа!
    Одна на всех, мы за ценой не постоим.
    Одна на всех, мы за ценой не постоим.
    LangCa
    LangCa
    Rảnh rứa má
    Phố Cà Phê
    Phố Cà Phê
    "Cuộc chiến đã đưa chúng ta đến cổng trước nhà kẻ thù, kẻ thù vĩ đại nhất. Anh em à! Rồi một ngày hồi tưởng lại, chúng ta sẽ không dám tin những gì trải qua. Trên tất cả, chúng ta cần một chiến thắng! Trên tất cả, chúng ta cần một chiến thắng!
    Tinh Tổng
    Tinh Tổng
    Em search google thôi *vno 3749*
    Âm nhạc nuôi nỗi đau của con người trong một trạng thái vừa phải, đủ đau để nhắc nhớ nhưng đủ nhẹ nhàng để làm những vết sẹo chai đi. Trong những ngày rã rời, âm nhạc biến nỗi đau thành một món ăn cay nhưng ngon. Và đôi khi, nó rất dễ nghiện.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Một chút thôi để thấy bình yên ^^

    55414077703_a196661cfe_o.jpg
  • また、放っておいて.

    Mata, hanatte oite.


    * * *

    Mùa mưa cứ lặng lẽ đi qua hiên cũ.

    Có những điều để gió mang đi cũng được.

    Trái tim cần yên như mặt hồ sớm mai.

    Chuyện hôm qua, đó chỉ còn là ký ức.

    Hoa vẫn nở đi qua những ngày giông bão.

    Bình minh sẽ rồi chạm tới khung cửa nhỏ.

    Ai cũng có mọi lần phải lạc hướng.

    Đừng quên rằng thứ quý nhất là niềm tin.

    Mặt trời vẫn sẽ lên sau màn mây xám.

    Cuối con đường tốt lành đang đợi bước chân.

    Nụ cười ấy đẹp như ngày đầu gặp gỡ.

    Chỉ cần tin hơn vào chính mình một chút.
  • Mèo A Mao Huỳnh Mai iam.wonwoo Mèo A Mao Huỳnh Mai wrote on iam.wonwoo's profile.
    Cảm ơn cơn bão đáng yêu nhé. Chúc bạn buổi tối vui vẻ. Moa moa *tym*
  • Nhật ký trong hiệu sách cũ

    ✍️ chương 1: Góc bàn gần cửa sổ

    Mùa thu năm thứ ba Vi An ở thành phố này, trời lại bắt đầu đổ những cơn mưa lất phất kéo dài cả ngày. Những hạt mưa nhỏ li ti rơi trên lá phượng vàng rụng đầy lối đi, ẩm ướt len lỏi vào từng kẽ lá, từng khe cửa, làm cho cả không khí xung quanh đều ngấm một chút hoài niệm khó tả.

    Cậu ôm chặt chiếc ba lô vải cũ vào ngực, chạy vội vã dưới cơn mưa lớn dần, lướt qua những hàng cây cổ thụ ở cuối hẻm nhỏ, rồi đâm thẳng vào cánh cửa gỗ tối màu của hiệu sách cũ đã quen thuộc gần nửa năm nay.

    Tiếng chuông đồng nhỏ gắn trên cánh cửa kêu leng keng nhẹ báo hiệu có khách đến. Cậu đứng ở hiên cửa vắt ướt bờ váy áo, thở hổn hển, nước mưa chảy dài từ tóc mái ướt đẫm xuống ướt cả cổ áo sơ mi nhạt. Trước khi kịp nói gì, một giọng nói trầm ấm quen thuộc đã vang lên từ trong bóng tối của hiệu sách, đủ làm cho trái tim cậu lại đập loạn nhịp như mọi khi gặp người này:

    – Vào đi. Ở ngoài lạnh.

    Cậu ngẩng đầu lên, gặp gương mặt Lâm Túc đứng sau quầy thủ thư. Ánh đèn vàng nhạt treo trên trần nhà chiếu vào nửa bên mặt anh, làm nổi bật những đường nét thanh tú vốn đã đẹp đến gần như không thực. Chủ nhân của hiệu sách Thư Viện Cổ vẫn mặc chiếc sơ mi trắng quen thuộc, cài cúc gọn gàng đến cổ, tay áo lăn lên đến khuỷu tay để lộ cẳng tay trắng mảnh với những đường gân xanh nhẹ nhàng, tay đang cầm một cuốn sách bìa da nâu cũ kỹ – trông đẹp nhnhư một bức tranh cổ được vẽ lại trong hiện đại.
  • 55412163577_50ef792af5_o.png

    Mới lụm được câu này:

    "Mỗi người có một múi giờ hạnh phúc khác nhau. Đừng nhìn đồng hồ của người khác mà sốt ruột cho cuộc đời mình."
  • Back