Người ta chỉ là thuận miệng nói còn bạn lại tùy tiện cảm động.
Cảm động rất dễ, thuận miệng nói cũng rất dễ.
Nhưng tổn thương rồi liệu có dễ trở lại như lúc ban đầu hay không?
Có phải dạo này mình quá khác rồi không?
– Lạc lõng trong cuộc sống
– Lạc lối trên con đường mình đang đi
– Có lẽ cái cảm giác cô đơn nhất không phải là khi ở 1 mình.
– Mà là khi ở giữa rất nhiều người…
…Nhưng lại cảm thấy chẳng ai có thể hiểu mình…:”)
"Muôn ngàn phong cảnh trên thế gian, chỉ cần một trận gió đã thổi tan hết rồi. Không hiểu chúng ta còn chìm đắm chốn hồng trần, vui không thấy mệt, lưu luyến điều gì? Tranh đoạt thứ gì? Không quên được chuyện gì?..."
Gần đây nhiều câu hỏi được đặt ra xoay quanh việc học chữ hán. 1 tuần sau khi học thì đã quên mất 2/3 trên tổng số đã học vậy lý do nằm ở đâu? Trí nhớ của con người không phải là một "ổ cứng" lưu giữ thông tin vĩnh viễn, mà là một quá trình dễ bị phai nhạt theo thời gian nếu không được củng cố. "Đường cong lãng quên Ebbinghaus" -là một thí nghiệm nổi tiếng của nhà tâm lý học người Đức cùng tên vào thế kỷ 19. Theo nghiên cứu này, sau khi tiếp nhận thông tin mới, con người sẽ quên đi một phần lớn nội dung rất nhanh nếu không được ôn tập lại. Đường cong lãng quên cho thấy chỉ trong vòng 1 giờ, chúng ta có thể quên hơn 50% thông tin mới học, 24h tiếp theo ta có thể quên đi tới 70% thông tin đó. Và chúng ta sẽ quên gần như toàn bộ chỉ sau một tuần nếu không tiếp tục sử dụng hay nhắc lại kiến thức mới. Trong những giờ và ngày đầu tiên, mức độ ghi nhớ giảm mạnh, sau đó tốc độ quên dần chậm lại theo thời gian. Điều này cho thấy trí nhớ không mất đi ngay lập tức mà suy giảm theo một quy luật nhất định.
(Mình xin phép bình luận nhé, bạn có thể xoá!)

Reactions: Phi Vũ