Gió chiều rơi rụng lá vàng,
Bước chân lạc lối, mênh mang nỗi sầu.
Trăng mờ phủ bóng qua cầu,
Sông buồn lặng sóng, nỗi đau ngập lòng.
Người đi bỏ lại mùa đông,
Tiếng chim lạc nhịp, mênh mông nhớ người.
Đêm dài gối mộng chơi vơi,
Lệ rơi chẳng hết một đời u hoài.
Miệng lại hơi đăng đắng
Cảm một chút vì nắng
Tắm một chút vì mưa
Ốm rồi... thấy trống vắng.

Reactions: Nguyễn Ngọc Nguyên và Ngọc Thiền Sầu