datcompa1
datcompa1
đừng xi cà que là em mừng lắm gòi :<
datcompa1
datcompa1
cái tật "coi thường" đó mốt chừa nha, chời ơi....
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Xi cà que là cái gì :V
datcompa1
datcompa1
xi cà que là què tay què chân, là què nói chung á chị
datcompa1
datcompa1
đừng có què màaaa :(((
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Không đến mức vậy chứ ><
datcompa1
datcompa1
gòi sao nữa ạ, cấy da ếch vô hay sao a :<
datcompa1
datcompa1
chị Hảooooooooooooo :<<<<<
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Thì chị search gg điên cuồng, rồi tự mày mò sơ cứu như thật, trong nhà có cái gì thì làm cái đó, không có tác dụng thì.. kệ
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Kiểu nó tróc da rồi nên bôi linh tinh cũng sợ ấy, không dám làm liều
datcompa1
datcompa1
nhà chị Hảo thành phòng thí nghiệm của Harry Potter ==
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Khủng hoảng nhất là kiếm miếng vải buộc vào, xong thỉnh thoảng bước ra bước vào nó bị tuột, mà lại vô thức kéo lên là coi như xong, cả một mảng da bị lột ra, đau điếng và chảy máu không ngừng
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Với lại mỗi lần thay "băng" nó bị dính ấy, nhẹ nhàng đến mấy cũng vẫn bị tróc da, kiểu chưa kịp lành lại bị loét tiếp
datcompa1
datcompa1
chời ơi...
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Xong chị còn giấu tự xử lý một mình, không cho ai biết nữa
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Chời ơi sống trong khủng hoảng
datcompa1
datcompa1
datcompa1
chị xử sao cũng được, miễn nó ổn là được :<<
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Cũng không ổn lắm.. vết tiêm không đáng sợ, cái bọng nước không đáng sợ, cơ mà chỗ loét bị chảy dịch, mưng mủ, sưng đỏ, lan rộng, đúng kiểu bị nhiễm trùng
Hạnh Hảo
Hạnh Hảo
Nó hành chị cả người mệt mỏi, khó chịu, nôn nao, chán ăn, mất ngủ.. mỗi ngày vẽ được một tí lại chóng mặt, đầu óc quay cuồng, choáng váng, tối tối sốt chẳng làm gì được lại lên giường nằm, như kiểu không đi ngủ được là chết í :<
Back