Thật ra cũng không đến nỗi, chỉ là hơi bất ngờ vì ở đấy mấy năm mà đến giờ chị mới phát hiện ra điều này :<
Sau cửa là một con suối không - được - sạch - cho - lắm, muốn sang bờ bên kia phải bước qua mảnh gỗ mỏng cỡ một bàn chân nhỏ đi được..
Không đâu, mặc dù cũng đấu tranh tâm lý dữ dội lắm, chị vẫn đánh liều bước lên cái vật - đã không được chắc chắn - lại còn bị tên nhóc kia giẫm ầm ầm trước đó nữa :<
Nói vậy chứ ai để ý đâu, cái thằng kia nó cứ thẳng đầu đi một mạch, chả quan tâm chị có bước qua nổi không ==
Chẳng còn thời gian nghĩ nhiều, không đi nhanh khéo mất dấu nó lại không biết đường ra, lúc ấy chị mới lấy hết can đảm đặt chân lên tấm gỗ..