- Xu
- 754,346,752
2378
119
Sáu tháng con không gặp bố
Không biết bố giờ thế nào
Bố ăn nhiều hay ăn ít
Tóc đã bạc nhiều hay chưa?
Sáu tháng trăng tròn rồi khuyết
Sáu tháng từ đông sang hè
Sáu tháng dài lê thê tuyết
Không thấy sắc đào hồng tươi.
Sáu tháng con gom nỗi nhớ
Đong đầy trong trái tim con
Ạ ời lời ru cánh võng
Êm đềm những giấc mơ xa.
Thềm nhà ngan ngát hương hoa
Thơm đêm lẫn vào giấc ngủ
Bố có nằm mơ giấc nhớ
Gối đầu lên cánh tay con.
Bố ơi, đừng lo đừng mong
Con sắp về nhà rồi đấy
Ôm bố ngọt ngào như nắng
Bố và con hóa... mùa hè!
Đỗ Nhật Nam
Gối Đầu Lên Cánh Tay Con là một bài thơ rất khẽ, rất trong, nhưng chạm sâu vào vùng mềm nhất của cảm xúc: nỗi nhớ của một đứa con dành cho người cha xa cách. Không bi lụy, không than thở, bài thơ mang giọng điệu thủ thỉ, hồn nhiên mà thấm thía, như một lời nói nhỏ trước giờ ngủ, đủ khiến lòng người đọc lặng đi.
Điều đặc biệt của bài thơ là sự đảo chiều yêu thương. Thường cha mẹ là người chở che, nhưng ở đây, đứa con lại mong được trở thành điểm tựa cho cha. Hình ảnh "gối đầu lên cánh tay con" vừa ngây thơ, vừa xúc động, cho thấy tình cảm con trẻ đã lớn hơn tuổi, biết nghĩ cho cha, biết lo cho sự mệt mỏi của người lớn. Nỗi nhớ trong bài thơ không dữ dội, mà được đo bằng thời gian, bằng trăng tròn khuyết, bằng sự chuyển mùa âm thầm.
Bài thơ đẹp bởi sự ấm áp. Dù xa cách, không gian trong thơ vẫn đầy hương hoa, lời ru, giấc mơ êm. Và kết thúc bài thơ là niềm tin rất sáng: ngày trở về, cái ôm của con sẽ hóa thành mùa hè. Đó là mùa của sum họp, của yêu thương trọn vẹn. Gối Đầu Lên Cánh Tay Con vì thế không chỉ là bài thơ về nỗi nhớ, mà còn là bài thơ về sự trưởng thành dịu dàng của một trái tim trẻ nhỏ.
Không biết bố giờ thế nào
Bố ăn nhiều hay ăn ít
Tóc đã bạc nhiều hay chưa?
Sáu tháng trăng tròn rồi khuyết
Sáu tháng từ đông sang hè
Sáu tháng dài lê thê tuyết
Không thấy sắc đào hồng tươi.
Sáu tháng con gom nỗi nhớ
Đong đầy trong trái tim con
Ạ ời lời ru cánh võng
Êm đềm những giấc mơ xa.
Thềm nhà ngan ngát hương hoa
Thơm đêm lẫn vào giấc ngủ
Bố có nằm mơ giấc nhớ
Gối đầu lên cánh tay con.
Bố ơi, đừng lo đừng mong
Con sắp về nhà rồi đấy
Ôm bố ngọt ngào như nắng
Bố và con hóa... mùa hè!
Đỗ Nhật Nam
Gối Đầu Lên Cánh Tay Con là một bài thơ rất khẽ, rất trong, nhưng chạm sâu vào vùng mềm nhất của cảm xúc: nỗi nhớ của một đứa con dành cho người cha xa cách. Không bi lụy, không than thở, bài thơ mang giọng điệu thủ thỉ, hồn nhiên mà thấm thía, như một lời nói nhỏ trước giờ ngủ, đủ khiến lòng người đọc lặng đi.
Điều đặc biệt của bài thơ là sự đảo chiều yêu thương. Thường cha mẹ là người chở che, nhưng ở đây, đứa con lại mong được trở thành điểm tựa cho cha. Hình ảnh "gối đầu lên cánh tay con" vừa ngây thơ, vừa xúc động, cho thấy tình cảm con trẻ đã lớn hơn tuổi, biết nghĩ cho cha, biết lo cho sự mệt mỏi của người lớn. Nỗi nhớ trong bài thơ không dữ dội, mà được đo bằng thời gian, bằng trăng tròn khuyết, bằng sự chuyển mùa âm thầm.
Bài thơ đẹp bởi sự ấm áp. Dù xa cách, không gian trong thơ vẫn đầy hương hoa, lời ru, giấc mơ êm. Và kết thúc bài thơ là niềm tin rất sáng: ngày trở về, cái ôm của con sẽ hóa thành mùa hè. Đó là mùa của sum họp, của yêu thương trọn vẹn. Gối Đầu Lên Cánh Tay Con vì thế không chỉ là bài thơ về nỗi nhớ, mà còn là bài thơ về sự trưởng thành dịu dàng của một trái tim trẻ nhỏ.
Chỉnh sửa cuối:

