- Xu
- 753,481,487
Cây Bàng
Cây bàng lá nõn xanh ngời
Ngày ngày chim đến tìm mồi chíp chiu
Đường xa gánh nặng sớm chiều
Kê cái đòn gánh bao nhiêu người ngồi
Đêm qua em ngủ đi rồi
Thấy bàng bỗng lớn, tốt tươi lạ thường
Thấy cả Bác Hồ về làng
Cũng ngồi ở gốc cây bàng của em..
Nguồn: Trần Đăng Khoa, Góc sân và khoảng trời, Nxb Văn hóa dân tộc, 1999
Bài thơ "Cây bàng" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa là một bức tranh hồn nhiên, trong trẻo nhưng chứa đựng tình cảm vô cùng sâu sắc của một tâm hồn trẻ thơ dành cho quê hương và vị lãnh tụ kính yêu.
Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ nên một sức sống mơn mởn của thiên nhiên qua hình ảnh "lá nõn xanh ngời" và âm thanh "chíp chiu" rộn ràng của bầy chim. Cây bàng không chỉ là một thực thể vô tri mà hiện lên như một người bạn hiền lành, bao dung. Nó đứng đó bên đường, dang tay đón nhận những người lao động mệt mỏi, là nơi để họ "kê cái đòn gánh" nghỉ chân sau những buổi "sớm chiều" vất vả. Hình ảnh này gợi lên vẻ đẹp bình dị, gắn bó mật thiết giữa thiên nhiên và đời sống con người Việt Nam.
Tuy nhiên, nét bút của Trần Đăng Khoa thực sự thăng hoa ở khổ thơ cuối khi chuyển từ thực tại sang giấc mơ:
Giấc mơ ấy vừa kỳ ảo vừa chân thực. Cây bàng "bỗng lớn" và "tốt tươi" như tượng trưng cho sự trưởng thành và khát vọng vươn lên của đất nước. Đặc biệt, sự xuất hiện của Bác Hồ ngồi dưới gốc bàng thân thuộc đã xóa tan khoảng cách giữa một vị lãnh tụ vĩ đại và một đứa trẻ nông thôn. Bác hiện ra giản dị, gần gũi như một người ông, người cha về thăm con cháu. Chi tiết này không chỉ thể hiện lòng kính yêu vô hạn của thiếu nhi dành cho Bác mà còn cho thấy Bác luôn hiện hữu trong những điều bình thường nhất của cuộc sống.
Cảm nhận chung:
Bằng ngôn ngữ giản dị và nhịp điệu nhẹ nhàng, bài thơ đã gieo vào lòng người đọc một cảm giác ấm áp, yên bình. Đó là tình yêu cây cỏ, yêu lao động và trên hết là tình yêu dành cho Bác Hồ - một tình cảm thiêng liêng nhưng lại bắt nguồn từ chính gốc bàng thân thuộc đầu làng.
Cây bàng lá nõn xanh ngời
Ngày ngày chim đến tìm mồi chíp chiu
Đường xa gánh nặng sớm chiều
Kê cái đòn gánh bao nhiêu người ngồi
Đêm qua em ngủ đi rồi
Thấy bàng bỗng lớn, tốt tươi lạ thường
Thấy cả Bác Hồ về làng
Cũng ngồi ở gốc cây bàng của em..
Nguồn: Trần Đăng Khoa, Góc sân và khoảng trời, Nxb Văn hóa dân tộc, 1999
Bài thơ "Cây bàng" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa là một bức tranh hồn nhiên, trong trẻo nhưng chứa đựng tình cảm vô cùng sâu sắc của một tâm hồn trẻ thơ dành cho quê hương và vị lãnh tụ kính yêu.
Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ nên một sức sống mơn mởn của thiên nhiên qua hình ảnh "lá nõn xanh ngời" và âm thanh "chíp chiu" rộn ràng của bầy chim. Cây bàng không chỉ là một thực thể vô tri mà hiện lên như một người bạn hiền lành, bao dung. Nó đứng đó bên đường, dang tay đón nhận những người lao động mệt mỏi, là nơi để họ "kê cái đòn gánh" nghỉ chân sau những buổi "sớm chiều" vất vả. Hình ảnh này gợi lên vẻ đẹp bình dị, gắn bó mật thiết giữa thiên nhiên và đời sống con người Việt Nam.
Tuy nhiên, nét bút của Trần Đăng Khoa thực sự thăng hoa ở khổ thơ cuối khi chuyển từ thực tại sang giấc mơ:
"Đêm qua em ngủ đi rồi
Thấy bàng bỗng lớn, tốt tươi lạ thường
Thấy cả Bác Hồ về làng
Cũng ngồi ở gốc cây bàng của em.."
Giấc mơ ấy vừa kỳ ảo vừa chân thực. Cây bàng "bỗng lớn" và "tốt tươi" như tượng trưng cho sự trưởng thành và khát vọng vươn lên của đất nước. Đặc biệt, sự xuất hiện của Bác Hồ ngồi dưới gốc bàng thân thuộc đã xóa tan khoảng cách giữa một vị lãnh tụ vĩ đại và một đứa trẻ nông thôn. Bác hiện ra giản dị, gần gũi như một người ông, người cha về thăm con cháu. Chi tiết này không chỉ thể hiện lòng kính yêu vô hạn của thiếu nhi dành cho Bác mà còn cho thấy Bác luôn hiện hữu trong những điều bình thường nhất của cuộc sống.
Cảm nhận chung:
Bằng ngôn ngữ giản dị và nhịp điệu nhẹ nhàng, bài thơ đã gieo vào lòng người đọc một cảm giác ấm áp, yên bình. Đó là tình yêu cây cỏ, yêu lao động và trên hết là tình yêu dành cho Bác Hồ - một tình cảm thiêng liêng nhưng lại bắt nguồn từ chính gốc bàng thân thuộc đầu làng.
Chỉnh sửa cuối:

6814
336