Bạn được Ayuxinh mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,608 ❤︎ Bài viết: 3753 Tìm chủ đề
Cây Bàng

Cây bàng lá nõn xanh ngời

Ngày ngày chim đến tìm mồi chíp chiu

Đường xa gánh nặng sớm chiều

Kê cái đòn gánh bao nhiêu người ngồi


Đêm qua em ngủ đi rồi

Thấy bàng bỗng lớn, tốt tươi lạ thường

Thấy cả Bác Hồ về làng

Cũng ngồi ở gốc cây bàng của em..

9WG6b4a.jpg


Nguồn: Trần Đăng Khoa, Góc sân và khoảng trời, Nxb Văn hóa dân tộc, 1999

Bài thơ "Cây bàng" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa là một bức tranh hồn nhiên, trong trẻo nhưng chứa đựng tình cảm vô cùng sâu sắc của một tâm hồn trẻ thơ dành cho quê hương và vị lãnh tụ kính yêu.

Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ nên một sức sống mơn mởn của thiên nhiên qua hình ảnh "lá nõn xanh ngời" và âm thanh "chíp chiu" rộn ràng của bầy chim. Cây bàng không chỉ là một thực thể vô tri mà hiện lên như một người bạn hiền lành, bao dung. Nó đứng đó bên đường, dang tay đón nhận những người lao động mệt mỏi, là nơi để họ "kê cái đòn gánh" nghỉ chân sau những buổi "sớm chiều" vất vả. Hình ảnh này gợi lên vẻ đẹp bình dị, gắn bó mật thiết giữa thiên nhiên và đời sống con người Việt Nam.

Tuy nhiên, nét bút của Trần Đăng Khoa thực sự thăng hoa ở khổ thơ cuối khi chuyển từ thực tại sang giấc mơ:

"Đêm qua em ngủ đi rồi

Thấy bàng bỗng lớn, tốt tươi lạ thường

Thấy cả Bác Hồ về làng

Cũng ngồi ở gốc cây bàng của em.."

Giấc mơ ấy vừa kỳ ảo vừa chân thực. Cây bàng "bỗng lớn" và "tốt tươi" như tượng trưng cho sự trưởng thành và khát vọng vươn lên của đất nước. Đặc biệt, sự xuất hiện của Bác Hồ ngồi dưới gốc bàng thân thuộc đã xóa tan khoảng cách giữa một vị lãnh tụ vĩ đại và một đứa trẻ nông thôn. Bác hiện ra giản dị, gần gũi như một người ông, người cha về thăm con cháu. Chi tiết này không chỉ thể hiện lòng kính yêu vô hạn của thiếu nhi dành cho Bác mà còn cho thấy Bác luôn hiện hữu trong những điều bình thường nhất của cuộc sống.

Cảm nhận chung:

Bằng ngôn ngữ giản dị và nhịp điệu nhẹ nhàng, bài thơ đã gieo vào lòng người đọc một cảm giác ấm áp, yên bình. Đó là tình yêu cây cỏ, yêu lao động và trên hết là tình yêu dành cho Bác Hồ - một tình cảm thiêng liêng nhưng lại bắt nguồn từ chính gốc bàng thân thuộc đầu làng.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,607 ❤︎ Bài viết: 1689 Tìm chủ đề
Bài thơ mang một vẻ đẹp rất trong trẻo, hồn nhiên, đúng với thế giới cảm xúc của tuổi thơ. Hình ảnh cây bàng hiện lên không chỉ là một cái cây quen thuộc nơi làng quê, mà còn như một người bạn thân thiết, gắn bó với đời sống và ký ức của con người.

Điều dễ cảm nhận nhất là sự gần gũi. Cây bàng đứng đó, chứng kiến bao sinh hoạt thường ngày, từ tiếng chim ríu rít đến bước chân của những người đi qua. Nó không xa lạ, không cao siêu, mà rất đời thường, giản dị, nhưng chính vì thế lại trở nên đáng nhớ.

Ở đoạn cuối, cảm xúc bỗng chuyển sang một chiều sâu khác. Từ hình ảnh thực của cây bàng, bài thơ mở ra một giấc mơ đẹp, nơi niềm kính yêu và sự tự hào được gửi gắm một cách tự nhiên. Tình cảm ấy không hô hào, mà nhẹ nhàng như một ước mơ trong trẻo của trẻ nhỏ.

Phân tích bài thơ Cây bàng​


Hai câu đầu vẽ nên hình ảnh cây bàng trong trạng thái tươi mới:

"Cây bàng lá nõn xanh ngời

Ngày ngày chim đến tìm mồi chíp chiu"


Màu xanh của lá và âm thanh của chim tạo nên một không gian sống động. Cây bàng không chỉ là cảnh vật mà còn là nơi hội tụ của sự sống.

Hai câu tiếp theo đưa cây bàng vào đời sống con người:

"Đường xa gánh nặng sớm chiều

Kê cái đòn gánh bao nhiêu người ngồi"


Cây bàng trở thành chỗ nghỉ chân cho những người lao động. Hình ảnh này làm nổi bật vai trò che chở, gắn bó của cây với cuộc sống thường ngày.

Đến hai câu cuối, bài thơ chuyển sang màu sắc mơ mộng:

"Đêm qua em ngủ đi rồi

Thấy bàng bỗng lớn, tốt tươi lạ thường"


Giấc mơ làm cho hình ảnh cây bàng trở nên kỳ diệu hơn. Cái nhìn của trẻ thơ khiến mọi thứ trở nên sống động, có hồn.

Và đặc biệt là hình ảnh:

"Thấy cả Bác Hồ về làng

Cũng ngồi ở gốc cây bàng của em.."


Đây là chi tiết giàu ý nghĩa. Hình ảnh Bác Hồ xuất hiện trong giấc mơ thể hiện tình cảm kính yêu sâu sắc. Cây bàng lúc này không chỉ là cây của làng quê, mà còn trở thành nơi gắn với niềm tự hào và tình cảm lớn lao.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh gần gũi, kết hợp giữa tả thực và mơ mộng. Chính sự kết hợp này tạo nên một bức tranh vừa quen thuộc vừa giàu cảm xúc, thể hiện rõ tâm hồn hồn nhiên mà sâu sắc của tuổi thơ.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back