2 người đang xem
Bài viết: 0 Tìm chủ đề
102 0
Đêm phủ kín thành phố, những tấm kính cao tầng nhòe đi dưới làn mưa nặng hạt. Trên nóc một tòa nhà bỏ hoang, Lâm Nguyệt cúi mình bên bờ tường, kiểm tra lần cuối khẩu súng giảm thanh đã lên nòng. Mái tóc layer đuôi sói của cô bết nước, nhưng ánh mắt sắc lạnh vẫn dán vào ô cửa sáng đèn ở tầng mười tám tòa nhà đối diện.

"Đúng giờ."

Giọng Minh Nhật vang lên phía sau, trầm và ngắn như nhát dao. Anh ta cầm súng ngắn, kiểm tra đồng hồ.

"Năm giây." Lâm Nguyệt đáp, môi chỉ nhếch nhẹ, không quay đầu.

Cửa kính bật sáng. Một người đàn ông bước đến bàn làm việc, tay còn cầm điện thoại. Hắn chưa kịp ngồi xuống thì pằng! - viên đạn xuyên qua lớp kính, găm thẳng vào vai trái. Tiếng la bật ra, đồ đạc đổ xuống, nhưng hắn chưa chết.

"Bắn lệch rồi kìa?" Minh Nhật cau mày, giọng khiêu khích nói với Lâm Nguyệt.

"Cố tình. Sếp muốn hắn sống." Lâm Nguyệt lạnh lùng đáp, tay đã tra đạn mới vào ổ.

Cửa phòng bật mở. Hai vệ sĩ xông vào, một người kéo mục tiêu vào góc khuất, người còn lại rút súng lia ra ngoài cửa kính. Lâm Nguyệt đã biến mất khỏi vị trí bắn.

Bịch! Một bóng đen đáp xuống ban công tầng mười tám - Minh Nhật. Hắn hạ gục vệ sĩ thứ nhất bằng một cú đánh chớp nhoáng vào gáy. Tiếng súng nổ cắt ngang màn mưa - vệ sĩ thứ hai bắn liều về phía bóng tối, nhưng Lâm Nguyệt đã lướt đến từ cửa bên, dao găm vung lên chính xác, chém dọc cánh tay cầm súng. Khẩu súng rơi lạch cạch xuống sàn, tên vệ sĩ ngã quỵ trong tiếng rên nghẹn.

"Phiền chết đi được" Minh Nhật kéo mục tiêu ra, một cú thúc mạnh vào cổ làm hắn bất tỉnh. "Hôn mê lâu đấy."

"Được rồi mang hắn ta về cho tổ chức thôi." Lâm Nguyệt đáp lạnh tanh, rút dao lau máu bằng tấm rèm trắng.

Chuông báo động rít lên từ tầng dưới. Cả tòa nhà sáng đèn.

"VL. Có khách ngoài kế hoạch." Minh Nhật chửi thề.

"Ha.. Cảnh sát thôi mà." Lâm Nguyệt ném cho anh chiếc móc dây.

"Đi thôi."

Hai người trượt xuống tường ngoài, đáp xuống con hẻm phía sau, phóng lên chiếc moto đen đang chờ sẵn. Động cơ gầm rú xé màn mưa. Phía sau, tiếng còi hú và ánh đèn xanh đỏ bám sát.

Một xe tuần tra chặn đầu. Minh Nhật bẻ lái gắt, trượt ngang, bánh xe tóe lửa.

"*. Chúng nhanh vãi!"

"Không đủ nhanh đâu." Lâm Nguyệt ném một quả lựu đạn khói nhỏ. Bùm! Làn khói đen nuốt chửng xe cảnh sát, mở đường thoát.

Viên đạn sượt qua mũ bảo hiểm của Minh Nhật, để lại vệt cháy xém. Anh ta gầm lên, vặn ga kịch liệt, lao vào một con đường hẹp giữa hai dãy nhà tối om. Lâm Nguyệt đứng thẳng trên yên, nghiêng người tránh viên đạn nữa, mắt quét nhanh các ngã rẽ.

"Rẽ phải, 200 mét nữa!" cô quát.

"Rõ!"

Chiếc mô tô gầm rú, bắn ra khỏi khu dân cư, tiến vào vùng ngoại vi hoang vắng. Một cánh cổng thép khổng lồ mở ra trong im lặng - căn cứ tổ chức hiện ra lạnh lẽo.

Minh Nhật thắng gấp, tháo mũ bảo hiểm, hít một hơi.

"Không tệ đâu. May vẫn thoát kịp."

Lâm Nguyệt lau giọt nước mưa trên má, mắt lạnh sắc lạnh nhìn về phái xa xăm:

"Có gì đó không ổn. Cảnh sát đến quá nhanh. Chắc lại là vệ sĩ của tên khốn kia rồi."

Anh nhún vai:

"Có thể tình cờ thôi."

"Không có gì tình cờ trong nghề này." Cô liếc về phía cổng thép khép lại sau lưng. "Ai đó đang nhìn chằm chằm vào chúng ta."

Hai bóng người bước sâu vào hành lang tối của căn cứ. Tiếng mưa ngoài kia dần chìm vào im lặng.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Back