Nhà không phải là nơi có cái mái và những bức tường.
Nhà là nơi có bữa cơm, có tiếng cười và có ai đó chờ ta.
Nhà là nơi có bữa cơm, có tiếng cười và có ai đó chờ ta.
Đời có thể lấy đi vài chân trời xa. Nhưng nếu đủ yêu, đủ dũng cảm ở lại.. Ta vẫn có thể cùng nhau tạo nên một bầu trời khác. Dù từng có những khoảng cách tưởng như không thể vượt qua. Dù đã từng đứng ở hai đầu của sợ hãi và mất mát. Thì cuối cùng, điều đẹp nhất không phải là nơi ta đã lỡ. Mà là người vẫn nắm tay ta.. Qua hết những khoảng trời cách biệt.