Cảm ơn bạn nhiều nhiều nhiều vì đã thích truyện ngắn "Em Yêu Anh Ấy. Và Em Vẫn Yêu Anh." của mình nhé. Mình rất vui và bất ngờ vì sự ủng hộ này của bạn.
Buổi tối vui vẻ! ^^
Chào bạn! ^^ Mình đã chuyển bình luận hôm qua vào chủ đề thảo luận - góp ý của bạn. Bạn lưu ý lần sau nếu có người khâc bình luận trực tiếp vào truyện vậy thì hãy liên hệ với mình hoặc các thành viên trong BQT để xoá hoặc di chuyển bình luận đó nhé, tránh làm đứt mạch truyện. Thân! ^^
Hóa ra bây giờ cả mấy ngoại ngữ: Anh, nga, nhật, trung, hàn; Miêu loại nào cũng nói được một chút nhưng thạo thì không, kiểu để giao tiếp bình thường k nổi nhưng kiểu ăn theo nói leo thì chắc được dăm ba câu ấy!
Về động dưỡng thương, hay là học hẳn hoi lại một ngoại ngữ nào trong mấy loại trên nhỉ?
Mình vừa mới 'tu luyện' xong cuốn Tư Duy Nhanh Và Chậm - một dạng bí kíp giải mã xem lúc nào não mình đang bị 'ma đưa lối, quỷ dẫn đường' (Hệ thống 1) và lúc nào mới thực sự tỉnh táo (Hệ thống 2). Ai muốn biết tại sao mình hay bị 'não lừa' dẫn đến vạ miệng hoặc mất tiền oan thì vào đây đàm đạo cùng mình nhé, mọi người vào tìm đọc bài Review sách "Tư duy nhanh và chậm" cùng mình nhé
Chả hiểu sao lại thức dậy giờ này, có thể vì thói quen, cũng có thể do đau mà tỉnh, tìm truyện coi cho về giấc, vậy mà càng đọc càng cuốn. Rồi vì truyện mà nhớ đến câu trích dẫn từ một truyện của DungKeil khi xưa
Đôi khi không phải hạnh phúc mà là nỗi sợ hãi sẽ cho bạn biết bạn đang yêu. Nỗi sợ rằng nếu mình không nói ra, người ấy sẽ vĩnh viễn tan biến, chỉ lúc ấy bạn mới biết rằng bạn cần người ấy biết bao
Có thể do quá khứ của Miêu cũng có thể do nguyên nhân khác mà đọc mấy truyện về tình yêu vườn trường khiến Miêu yêu thích, (có chút ao ước)
Năm tháng ấy, người là điều dang dở nhất; giả sử hồi đó Miêu có người như vậy, có lẽ quãng cấp ba chẳng mấy muốn nhớ lại đó sẽ thay bằng cảm giác tiếc nuối hơn chăng.

Reactions: EC.Bắc.Hà