Bạn được Vudeptrai mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Vudeptrai
Lượt thích
84

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Cảm ơn bạn vì đã thích bài Đơn phương của mình. Mình vừa mới tham gia diễn đàn, bạn đã làm mình tự tin hơn! Chúc bạn luôn vui vẻ!
    • Thích
    Reactions: Vudeptrai
    Vudeptrai
    Vudeptrai
    Hy vọng được đọc thêm nhiều tác phẩm của bạn. Mình cũng thích thơ lắm.
    Cảm ơn bạn nhiều nhiều nhiều vì đã thích truyện ngắn "Em Yêu Anh Ấy. Và Em Vẫn Yêu Anh." của mình nhé. Mình rất vui và bất ngờ vì sự ủng hộ này của bạn.
    Buổi tối vui vẻ! ^^
    Chào bạn! ^^ Mình đã chuyển bình luận hôm qua vào chủ đề thảo luận - góp ý của bạn. Bạn lưu ý lần sau nếu có người khâc bình luận trực tiếp vào truyện vậy thì hãy liên hệ với mình hoặc các thành viên trong BQT để xoá hoặc di chuyển bình luận đó nhé, tránh làm đứt mạch truyện. Thân! ^^
    Vudeptrai
    Vudeptrai
    cám ơn bạn nhiều nha. mình hiểu rồi, sẽ liên hệ để chuyển thôi, chứ đừng xóa, mình còn cần góp ý nhiều lắm
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • 55294486373_5a855c6611_o.jpg

    Tự dưng hôm nay áp lực với công việc.. Thấy tâm trạng mệt mỏi.. Khó chịu, thất thường.. Nhưng quyết định không cho phép bản thân tiêu cực.

    Cuộc sống là vậy.. Sẽ có những lúc này lúc kia.. Lúc thấy vui vẻ.. Lúc thấy mệt mỏi.. Chứ không bao giờ là bằng phẳng cả..

    Những lúc tâm trạng như vậy, mọi người thường làm gì?
  • Không có khoảng thời gian nào tự khiến một vết thương lành lại cả.

    Thời gian chỉ giúp bạn quen với nỗi đau, còn chữa lành hay không.. Là do chính bạn quyết định.

    Giống như một vết thương hở miệng, nếu cứ mặc kệ mà không sát trùng, không băng bó cẩn thận, nó sẽ chỉ âm thầm nhiễm trùng và mưng mủ đau nhức theo thời gian.

    Vậy nên đừng biết ơn tổn thương vì đã 'dạy' bạn điều gì.

    Hãy biết ơn chính mình, vì đã đủ mạnh mẽ để đối diện, đủ can đảm để tự chữa lành, và đủ dịu dàng để không bỏ rơi bản thân trong những ngày đau nhất.

    55294459178_eabe59d543_o.png
  • Có những buổi chiều nơi đất khách, tôi bất chợt nghe tiếng còi xe vọng qua ô cửa nhỏ, lòng lại chênh chao nhớ về Hà Nội. Nỗi nhớ ấy không ồn ào mà âm thầm như một làn sương phủ kín ký ức. Người ta thường nhớ quê hương bằng những điều lớn lao, còn tôi nhớ Hà Nội từ những điều rất đỗi bình thường: Mùi hoa sữa cuối thu, tiếng rao đêm khàn đặc trong con ngõ nhỏ, hay mặt hồ Gươm lặng yên dưới màn sương sớm.

    Xa Hà Nội, tôi mới hiểu hết giá trị của những tháng ngày từng nghĩ là quen thuộc. Nhớ những sáng mùa đông co ro bên gánh xôi nghi ngút khói, nhớ vị trà nóng nơi vỉa hè cũ kỹ, nhớ tiếng chuông nhà thờ ngân lên giữa chiều se lạnh. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố phường đông đúc, mà còn là hơi thở của ký ức, là nơi giữ lại tuổi thơ và những tháng năm thanh xuân đẹp nhất.
  • Cứ tự hỏi sao từ sáng sớm đi chạy, rồi gần hết cả một ngày, u ám đeo bám chả làm được gì nên hồn, onl fb tìm điểm cân bằng, xem kỷ niệm năm xưa mới biết lý do. Chậc!

    Chuyện tâm linh linh hồn khắc ghi hay gì mà chuyện chục năm trước rồi còn đeo bám tới tận bây giờ.

    Haiz! Làm tự dưng cái bản tính bàn lùi cũng muốn ngoi lên: "Không yêu ai cả lòng băng giá, không nhớ ai cả lòng tự do"

    Vẫn là câu này đúng: "Tâm tư nam nhân không cần nhìn kỹ, kỹ quá ắt sẽ đau lòng mình"
  • "Cốt" người ta tận tâm vì bạn. "Cốt" tôi cũng tận tâm, chỉ khác là tận tâm khiến bạn khổ sở.
  • Back