Trong khi crush đã đi du học, người ta được sống và làm điều mình thích thì tôi vẫn ngồi đây bất lực khóc với hàng trăm tờ đề toán lí hóa : ((
Đời có thể lấy đi vài chân trời xa. Nhưng nếu đủ yêu, đủ dũng cảm ở lại.. Ta vẫn có thể cùng nhau tạo nên một bầu trời khác. Dù từng có những khoảng cách tưởng như không thể vượt qua. Dù đã từng đứng ở hai đầu của sợ hãi và mất mát. Thì cuối cùng, điều đẹp nhất không phải là nơi ta đã lỡ. Mà là người vẫn nắm tay ta.. Qua hết những khoảng trời cách biệt.

Reactions: Muối, Minh Nguyệt và Cá Đẹp Trai