Đã đến lúc chấm dứt ký ức của chúng mình tại đây.
Dù cho anh tiếc tất cả những khoảnh khắc mình từng trải qua.
Vui buồn giờ mình đành quên thôi! Nụ cười mặn đắng ở sau lớp son môi.
Để anh bắt đầu một cuộc sống mới, từ việc quên em...
.. Cậu đứng im, chịu đựng cái nhói buốt ở ngực, cúi xuống nhìn cô gái bằng một ánh mắt trìu mến và đầy bao dung – ánh mắt của một con người đã tìm lại được phần hồn đã mất. Cậu khẽ nói:
– Giờ cô không còn là nô lệ nữa. Cô có thích không?
Trích - Truyện :(Trinh Thám) Sự sống và cái chết - Phần dẫn

Reactions: TRƯƠNG PHỤNG và TrieuNguyen