Bài của bác hay v k l, em đọc mà bị hút vào theo câu chuyện, đặc biệt hơn là bối cảnh của Việt Nam xưa, quá hoàn hảo, 9.5 điểm. Ủng hộ bác hết mình, hóng phần tiếp theo !!!!!
Ai cũng bảo "mở lòng ra đi", "đừng vì tổn thương trong quá khứ mà dừng bước nơi hiện tại". Nhưng là Miêu chẳng biết làm thế nào, nên mới để mặc cho tự nhiên/ duyên số tới thôi, đến đúng hẹn thì hạnh phúc.
Có thể do não tắt chức năng cập nhật quá lâu nên khi gặp người mới nó hơi trục trặc chăng.
Miêu thấy cũng chẳng vĩ đại đến thế, có thể đa phần nghĩ khác Miêu, nhưng lúc đó Miêu chẳng qua vì thiếu yêu thương bản thân nên được người lạ quan tâm thì xiêu lòng thôi.