Tôi không nhớ lần cuối cùng tôi có thời gian thư thả đăng nhập vào dembuon.vn nữa, với một ước muốn viết và viết cộng thêm mùa covid-19 khiến kinh tế của tôi có chút ảnh hưởng và từ hai yếu tố chủ chốt ấy nay tôi lại tiếp tục hành trình này với các bạn trong Việt Nam Overnight
Lâu lắm rồi hôm nay mới có dịp dạo trên mạng, và rất nhớ những ngày đầu nhiệt huyết sôi sục với nghề viết, sau khi bị ai đó mượn mất cái lap thành ra không lười biếng hẳn. Giờ vào VNO thấy nhiều thay đổi, thành viên cũng đông hơn, mọi người nói chuyện cũng rất vui vẻ.
Lần này. Không còn ai trả lời nữa. Bởi cả anh và cô đều biết. Có những người rời đi. Sẽ không quay về. Không phải vì họ không còn yêu. Mà vì họ đã sống hết những năm tháng dành cho nhau. Và trưởng thành. Đôi khi không phải là học cách giữ một người ở lại. Mà là học cách chấp nhận. Rằng có những người. Từng là cả thanh xuân của mình. Nhưng cuối cùng. Chỉ có thể đứng lại trong ký ức. (trích chương 25- Giá như anh giữ em lại )
Cứ mãi trì hoãn để rồi chỉ còn lại hai chữ "Giá Như.."
Có người tiêu chuẩn kép quá thể, vừa muốn thế lọ, vừa muốn thế chai, chậc
Được ngày trốn làm đi chơi, viết tý truyện mà.. Aiz
Giờ nói về anh đi, nếu có thể xóa quá khứ thì anh muốn xóa gì đầu tiên? Nếu có thể thay đổi quá khứ anh sẽ thay đổi điều gì? Hiện tại có hiểu lầm gì đáng nói không, hay chỉ do em nghĩ nhiều? Tương lai rồi sẽ ra sao? Liệu có còn tương lai nào cho chúng ta?
Tiền chưa kiếm ra đâu, nhưng tiêu tiền thì nhanh lắm, làm ly sinh tố thay bữa sáng!
Quá khứ có thể ít nhắc lại thì đừng nhắc, nhưng nếu không nhìn lại sẽ chẳng biết bản thân của hiện tại đã trưởng thành bao nhiêu
Năm 2016, đoạn này chắc hồi tốt nghiệp cấp ba gì đó nhìn lại bản thân từ bé tới năm đó, sau chục năm nhìn lại, có thứ vẫn vậy, có thứ đã đổi thay, mong một tương lai sẽ rực cháy!
Tại sao ta cứ phải bận lòng vì những vùng đất xa lạ, trong khi chính lòng mình lại chất đầy những điều chẳng thể chống lại. Có những tâm tư cứ mãi vang vọng, lặng lẽ trôi đi rất xa, nhưng rồi tự hỏi.. Liệu sẽ có ai đủ thấu để hiểu hết những nỗi niềm ấy?

Reactions: Trang Moon