P2 ậ
"Ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi ngôi trường này.
Chiếc bàn học sẽ có chủ nhân mới.
Ô cửa sổ nơi cậu từng chống cằm nhìn mưa sẽ đón một người khác.
Hành lang, sân trường, gốc phượng,.. tất cả vẫn sẽ ở đó.
Chỉ có chúng ta là không còn thuộc về nơi này nữa.
Nếu sau này cậu gặp một người tốt hơn mình, xin hãy đối xử với họ thật dịu dàng.
Nếu có ngày cậu thực hiện được tất cả những ước mơ của mình, nhớ mỉm cười nhiều hơn nhé.
Và nếu trong một khoảnh khắc rất bình thường, cậu bất chợt nhớ đến những năm tháng cấp ba, mình hy vọng trong ký ức của cậu vẫn còn một góc nhỏ dành cho mình.
Không cần là người quan trọng nhất. Chỉ cần cậu từng nhớ rằng.. Năm ấy từng có một người luôn âm thầm chúc cậu bình an. Có người nói, thanh xuân giống như một chuyến tàu. Đến ga rồi, ai cũng phải xuống. Không ai có thể đi cùng ai đến hết cuộc đời.
Vậy nên..
Lần này mình sẽ không nói" tạm biệt ".
Mình chỉ muốn nói:
Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong tuổi trẻ của mình.
Hy vọng nhiều năm sau, khi chúng ta đều đã trưởng thành, giữa dòng người đông đúc của một thành phố nào đó, nếu vô tình nhìn thấy nhau, chúng ta vẫn có thể mỉm cười và gọi nhau một tiếng:
" Lâu rồi không gặp. "
Khi ấy, mình sẽ kể cho cậu nghe rằng..
Có một người đã từng rất thích mùa hè.
Chỉ vì mùa hè năm ấy có cậu."
1_6_2020

Reactions: Muối