Bạn được Tomodachi mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Tomodachi
Lượt thích
0

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Chào bạn , không tạo nhiều topic cùng chủ đề nha . Muốn viêtd chương truyện hãy kéo xuống dưới của topic dẽ có phần trả lời bạn biết chương truyện vào đó nha .
    • Thích
    Reactions: Tomodachi
    Khôi
    Khôi
    Còn chương chuyện bạn mới viết mình gọp cho bạn rồi nha.
    • Thích
    Reactions: Tomodachi
    Khôi
    Khôi
    Dể được duyệt truyện thì truyện cần có trên 10 chương và tối thiểu 950 chữ/chương.
    • Thích
    Reactions: Tomodachi
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Chào buổi sáng..

    Mình đã lên tập 3 của Series: Tình yêu giữa những thế giới tự thân 2 – biến số từ quá khứ rồi nhé.

    Mời mn đọc nhé ^^
  • Sống chậm lại nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn
  • Thuật toán nay làm việc.. . Có tâm.
  • Thói quen sống vội vàng này.. Trước đây từng có người kiểm soát nó. Ngày đó, Hải thường hay đứng tựa khoanh tay bên bàn bếp, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa xót xa mỗi khi thấy cô úp một bát mì tôm lúc nửa đêm: "Em đừng nghĩ mình giỏi giang thì có quyền ngược đãi bản thân thế nào cũng được." Linh của tuổi hai mươi hai chỉ biết xua tay cười xoa: "Anh làm như em là trẻ con. Người lớn ai chẳng bận, lăn lộn vì công việc mà."

    Hải gạt bát mì sang một bên, kéo cô ngồi xuống ghế: "Không. Người lớn thực sự không phải là người tự ép mình gánh chịu mọi thứ đến kiệt sức. Người lớn là người biết mình cần gì, và biết lúc nào nên mở lòng để người khác gánh vác cùng."

    Lúc đó cô không hiểu. Với cô, tình yêu là hai mảnh ghép độc lập cùng tiến về phía trước. Nhưng trong sự ngây thơ nông cạn ấy, cô lại đánh đồng "sự đồng hành" với việc "phải luôn mạnh mẽ", tuyệt đối không để lộ bất kỳ vết xước nào trước mặt đối phương. Cô đâu biết rằng, đôi khi thứ đập tan một cuộc tình không phải là sự hết yêu hay phản bội. Mà là vì cả hai đều quá sợ làm tổn thương người kia, nên đã chọn cách tự chèn ép chính mình.

    Có những vết thương mà ta tưởng là đã lành.. Thực ra chỉ là ta đã quá quen với việc sống chung với cơn đau đó mà thôi.

    (trích Sau mùa mưa, anh vẫn ở đó )
  • Back