Bạn được Tien Hoang mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Hôm nay tôi đi nhà sách...

    Wow, cho tới giờ cảm xúc vẫn còn lâng lâng trong người.

    Khi bước vào nhà sách, mùi hương quen thuộc xộc thẳng vào mũi, đó là mùi mực của sách mới.

    Mùi hăng hắc của mực, không cần đề cập tới bạn cũng biết bạn đang lạc vào mê cung sách.

    Trước cổng ra vào là một hàng sách truyện tranh. Đầy đủ cả bộ, thể loại nào cũng có - tất cả chúng đều tỏa ra một hương vị mới lạ, những góc cạnh được mài giũa vuông góc một cách khéo léo đến lạ thường, những ánh sáng đèn phòng rọi vào tấm màn seal lấp lánh không khác gì những viên ngọc lơ lửng trước khuôn viên.

    Lật từng trang sách, hai ngón tay bắt đầu dính lem mực, mùi hắc của mực bắt đầu tỏa ra, đầu ngón tay kết dính nhem nhép.

    Trang sách trắng tinh, không một vết xước, mọi thứ đều rất mới tạo ra một cảm giác lâng lâng trong lồng ngực khó diễn tả.
    "Khi dạy cho bản thân những kiến thức mới, đó là khi chúng ta mất đi sự ngây thơ vốn có ban đầu, và bạn sẽ không bao giờ suy nghĩ đơn giản được nữa, luôn nhìn nhận vấn đề một cách đa chiều và phức tạp.

    Triết học không dạy cho chúng ta những điều mới, mà là đưa cho chúng ta những góc nhìn mới trong những vấn đề mà đã quá quen thuộc."
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Tuy cj rất hiền n xem xong quà thk e tặng thì.. cj tặng lại cho một vé ra khỏi nhà.
  • Bực mình còn gặp thái độ
  • Ngày trước nghĩ câu "cười người hôm trước hôm sau người cười" chỉ là một câu nói quá ai dè giờ nó "ghé qua hỏi thăm".

    (Từ giờ không dám coi thường mấy câu dạy đời của người xưa nữa)
  • P2 ậ

    "Ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi ngôi trường này.

    Chiếc bàn học sẽ có chủ nhân mới.

    Ô cửa sổ nơi cậu từng chống cằm nhìn mưa sẽ đón một người khác.

    Hành lang, sân trường, gốc phượng,.. tất cả vẫn sẽ ở đó.

    Chỉ có chúng ta là không còn thuộc về nơi này nữa.

    Nếu sau này cậu gặp một người tốt hơn mình, xin hãy đối xử với họ thật dịu dàng.

    Nếu có ngày cậu thực hiện được tất cả những ước mơ của mình, nhớ mỉm cười nhiều hơn nhé.

    Và nếu trong một khoảnh khắc rất bình thường, cậu bất chợt nhớ đến những năm tháng cấp ba, mình hy vọng trong ký ức của cậu vẫn còn một góc nhỏ dành cho mình.

    Không cần là người quan trọng nhất. Chỉ cần cậu từng nhớ rằng.. Năm ấy từng có một người luôn âm thầm chúc cậu bình an. Có người nói, thanh xuân giống như một chuyến tàu. Đến ga rồi, ai cũng phải xuống. Không ai có thể đi cùng ai đến hết cuộc đời.

    Vậy nên..

    Lần này mình sẽ không nói" tạm biệt ".

    Mình chỉ muốn nói:

    Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong tuổi trẻ của mình.

    Hy vọng nhiều năm sau, khi chúng ta đều đã trưởng thành, giữa dòng người đông đúc của một thành phố nào đó, nếu vô tình nhìn thấy nhau, chúng ta vẫn có thể mỉm cười và gọi nhau một tiếng:

    " Lâu rồi không gặp. "

    Khi ấy, mình sẽ kể cho cậu nghe rằng..

    Có một người đã từng rất thích mùa hè.

    Chỉ vì mùa hè năm ấy có cậu."

    1_6_2020
  • Back