Rồi một ngày nọ, tôi phát hiện ra một chuyện. Chỉ cần tôi nhắn tin cho anh, dù là lúc nào, anh cũng sẽ trả lời. Nếu không thể trả lời bằng tin nhắn, anh sẽ gọi điện. Nếu đang bận việc, anh sẽ nhắn lại rằng đợi anh một chút.
Lúc đầu tôi nghĩ đó chỉ là trùng hợp. Nhưng dần dần, tôi nhận ra điều đó xảy ra quá nhiều lần để có thể gọi là ngẫu nhiên. Có một buổi chiều tôi đang ngồi ngoài sân trước nhà, vô tình nhớ đến một câu chuyện nào đó nên nhắn cho anh.
Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy một phút, điện thoại đã đổ chuông. Giọng anh vang lên ở đầu dây bên kia:
"Ủa, tự nhiên nhớ anh hả?"
Tôi bật cười. "Không được hả?"
"Được chứ. Em gọi lúc nào anh cũng nghe."
Lúc đó tôi chỉ xem câu nói ấy như một lời đùa vui. Mãi rất nhiều năm sau, khi nhớ lại, tôi mới nhận ra có những điều ngày đó mình đã bỏ lỡ.
Anh làm việc khá xa nơi tôi ở. Có những lúc đang nói chuyện điện thoại, tôi nghe được tiếng gió thổi rất mạnh ở đầu dây bên kia, có lúc lại nghe tiếng máy móc, có lúc là tiếng người nói chuyện ồn ào.
Tôi thường hỏi: "Anh đang làm gì đó?"
Anh luôn trả lời rất đơn giản: "Anh đang làm việc." Hoặc: "Anh đang chạy công trình."
Rồi sau đó lại chuyển sang hỏi han tôi đủ thứ chuyện: Hôm nay học hành thế nào, Có bị áp lực không, Ba mẹ có khỏe không, Có chuyện gì vui không.

Reactions: Muối