Xin lỗi cả nhà nhé do việc của mình chưa xong nên hôm nay sẽ không thể đăng chương mới được, chiều mai mình đăng 1 lúc hai chương luôn nha. Xin lỗi cả nhà rất nhiều, chúc cả nhà buổi tối vui vẻ.
Bạn ơi. Mình vừa đọc bài viết của bạn. Mình thấy bạn sử dụng màu chữ đỏ. Theo quy định, màu đỏ và cận đỏ chỉ các thành viên BQT mới được sử dụng, bạn sửa đi để khỏi bị các mod nhắc nhở. Với lại, bạn dùng chữ nhiều màu quá sẽ khiến độc giả hoa mắt và khó đọc nữa. Đây là góp ý cá nhân của mình với tư cách độc giả nhé!
Tôi buông lời ngêu ngao hát bài dân ca quen thuộc, giai điệu trong trẻo cất lên giữa màn đêm:
"Gió đánh đò đưa, gió đập đò đưa.. Anh còn hờ hững nên chưa có vợ.."
Ngay khi câu hát vừa buông, Hoàng Anh mỉm cười khẽ búng tay. Phép màu rực rỡ hiện ra. Những tán cây cổ thụ hai bên đường khẽ rung rinh lá cành, uốn lượn nhịp nhàng theo từng câu hát. Hàng vạn chú đom đóm từ đâu bay đến, lấp lánh như một dải ngân hà sà xuống mặt đất. Từ trong những lùm cây, từng đàn bướm phát sáng ảo diệu bay lượn vòng quanh chúng tôi. Tiếng dế mèn, tiếng ếch nhái râm ran tạo thành một bản hòa ca rừng đêm tuyệt diệu. Những chiếc lá vàng lìa cành không rơi xuống đất mà xoay vòng vòng, nhảy múa quanh gót chân tôi. Tôi cười nắc nẻ, xoay vòng trong vòng vây của bướm hoa và ánh sáng, ánh mắt ngập tràn một thứ hạnh phúc trong vắt, lung linh cứ như một giấc mộng giữa đời thực vậy..