Bạn được Mưa ngâu mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Mưa ngâu
Lượt thích
8

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Chào bạn^^ cú đêm giống nhau quá nè
    Bạn tạo link thảo luận góp ý rồi nhưng đăng nhầm chỗ rồi nha. Bạn vào box Truyện VNO, mục Thảo luận góp ý, chọn mục Truyện của tôi. Sau đó có bài hướng dẫn nè.
    Mưa ngâu
    Mưa ngâu
    Mk chịu thua đó( ⚈̥̥̥̥̥́⌢⚈̥̥̥̥̥̀)
    Mk chẳng biết tạo link đó kiểu j cả
    Serena Azure
    Serena Azure
    Hai link dẫn ở cả truyện ngắn và thảo luận góp ý của bạn sao mình không vào được nhỉ?
    Tóm lại là như này nhé. Bạn copy dòng https://.. truyện ngắn của bạn ở trên thanh địa chỉ của Google ấy, rồi dán vào phần Các tác phẩm sáng tác trong link thảo luận góp ý.
    Sau đó, copy đường dẫn của link thảo luận góp ý dán ngược trở lại vào truyện Mưa bụi của bạn.
    Serena Azure
    Serena Azure
    Bạn vào chỗ mình nói, rồi xem bài hướng dẫn đi^^
    Tình yêu cx giống như nước lọc. Nhạt thếch vô vị nhưng uống đc ngay cả khi ta k khát. Tình yêu càng ngọt ngào càng dễ tan. Thứ tình yêu đó như nước ngọt vậy. Ta có thể uống nó nhưng đến 1 lúc nào đó cx phải ngừng. (。•́︿•̀。)
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Hải gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm:

    - Phải. Cô ấy rất đẹp, đẹp từ nhân cách bên trong lẫn hình thức bên ngoài. Ngày cô ấy quyết định rời đi vì không chịu nổi con người trước kia của tôi, tôi đã nắm tay cô ấy và nói: "Hãy chọn điều tốt nhất cho em, bởi thế mới là điều tốt nhất cho anh." Những lời cuối cùng ấy tôi đã rút gan rút ruột dành cho cô ấy rồi, chỉ hy vọng rằng nửa đời về sau, cô ấy sẽ sống bình an và hạnh phúc hơn.

    - Trích Sự sống và cái chết - Chương 4
  • Tĩnh Hải Loạn Lạc (Chương 85: Ma Ha Bôn diện kiến Vệ Vương, Dương Minh xúi giục Hàn Toại tạo phản) đã ra mắt, mời các bạn đón đọc!
  • Tạm biệt

    "Và hẹn gặp lại!"

    Đltkcbbict..
  • Chuyện bây giờ mới nhắc! ^^

  • Nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể bạn sẽ nghĩ đây là một câu chuyện buồn. Nhưng tôi không chắc nó buồn. Nó chỉ.. Không còn đầy đủ nữa. Tôi viết những dòng cuối này không phải để kết thúc câu chuyện. Mà để giữ lại điều duy nhất tôi còn chắc chắn: Rằng đã từng có một khoảng thời gian, tôi không sống một mình.

    Và nếu một ngày nào đó, bạn nhìn thấy bầu trời như đang nở hoa.. Xin đừng vội gọi đó là tưởng tượng. Vì có thể, ở một nơi nào đó không còn thuộc về thời gian, tôi vẫn đang đứng ở hành lang cũ đó. Vẫn nhìn lên. Vẫn nhớ. Và vẫn viết.


    (trích Chương 5: Tôi vẫn đang viết về bạn - Có một người từng đứng cạnh tôi )
  • Back