Bạn được Mắt Biếc mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Mắt Biếc
Lượt thích
14

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Trong cuộc đời của chúng ta nên có ít nhất một lần vì người khác mà quên đi chính mình là ai, không màng đến cốt cuộc, không mong có kết quả, không mơ sẽ dắt tay nhau đến cuối cuộc đời này,...thậm chí không cầu mong người ấy phải động lòng mà đáp lại....Mà chỉ hi vọng những năm tháng đẹp nhất của tuoir thanh xuân có thể gặp được một người như vậy. Khiến ta sống hết lòng vì người đó....Nghe thì có vẻ là thật buồn nhưng thực sự.... Nó rất đẹp.....
    Có lẽ diện mạo của tình yêu không được đẹp đẽ như người đời vẫn tưởng, hoặc biết đâu thực ra nó chỉ đang khoác lên mình lớp áo giản dị không hề bắt mắt, để rồi bao lần vô tình đi lướt qua nhau giữa mênh mông biển người. Bạn thân mến, lần sau nếu gặp, xin hãy giữ chặt nhau
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Hải gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm:

    - Phải. Cô ấy rất đẹp, đẹp từ nhân cách bên trong lẫn hình thức bên ngoài. Ngày cô ấy quyết định rời đi vì không chịu nổi con người trước kia của tôi, tôi đã nắm tay cô ấy và nói: "Hãy chọn điều tốt nhất cho em, bởi thế mới là điều tốt nhất cho anh." Những lời cuối cùng ấy tôi đã rút gan rút ruột dành cho cô ấy rồi, chỉ hy vọng rằng nửa đời về sau, cô ấy sẽ sống bình an và hạnh phúc hơn.

    - Trích Sự sống và cái chết - Chương 4
  • Tĩnh Hải Loạn Lạc (Chương 85: Ma Ha Bôn diện kiến Vệ Vương, Dương Minh xúi giục Hàn Toại tạo phản) đã ra mắt, mời các bạn đón đọc!
  • Tạm biệt

    "Và hẹn gặp lại!"

    Đltkcbbict..
  • Chuyện bây giờ mới nhắc! ^^

  • Nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể bạn sẽ nghĩ đây là một câu chuyện buồn. Nhưng tôi không chắc nó buồn. Nó chỉ.. Không còn đầy đủ nữa. Tôi viết những dòng cuối này không phải để kết thúc câu chuyện. Mà để giữ lại điều duy nhất tôi còn chắc chắn: Rằng đã từng có một khoảng thời gian, tôi không sống một mình.

    Và nếu một ngày nào đó, bạn nhìn thấy bầu trời như đang nở hoa.. Xin đừng vội gọi đó là tưởng tượng. Vì có thể, ở một nơi nào đó không còn thuộc về thời gian, tôi vẫn đang đứng ở hành lang cũ đó. Vẫn nhìn lên. Vẫn nhớ. Và vẫn viết.


    (trích Chương 5: Tôi vẫn đang viết về bạn - Có một người từng đứng cạnh tôi )
  • Back