Bạn được mai2006 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
mai2006
Lượt thích
0

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • P2 ậ

    "Ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi ngôi trường này.

    Chiếc bàn học sẽ có chủ nhân mới.

    Ô cửa sổ nơi cậu từng chống cằm nhìn mưa sẽ đón một người khác.

    Hành lang, sân trường, gốc phượng, căng tin.. tất cả vẫn sẽ ở đó.

    Chỉ có chúng ta là không còn thuộc về nơi này nữa.

    Nếu sau này cậu gặp một người tốt hơn mình, xin hãy đối xử với họ thật dịu dàng.

    Nếu có ngày cậu thực hiện được tất cả những ước mơ của mình, nhớ mỉm cười nhiều hơn nhé.

    Và nếu trong một khoảnh khắc rất bình thường, cậu bất chợt nhớ đến những năm tháng cấp ba, mình hy vọng trong ký ức của cậu vẫn còn một góc nhỏ dành cho mình.

    Không cần là người quan trọng nhất. Chỉ cần cậu từng nhớ rằng.. Năm ấy từng có một người luôn âm thầm chúc cậu bình an. Có người nói, thanh xuân giống như một chuyến tàu. Đến ga rồi, ai cũng phải xuống. Không ai có thể đi cùng ai đến hết cuộc đời.

    Vậy nên..

    Lần này mình sẽ không nói" tạm biệt ".

    Mình chỉ muốn nói:

    Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong tuổi trẻ của mình.

    Hy vọng nhiều năm sau, khi chúng ta đều đã trưởng thành, giữa dòng người đông đúc của một thành phố nào đó, nếu vô tình nhìn thấy nhau, chúng ta vẫn có thể mỉm cười và gọi nhau một tiếng:

    " Lâu rồi không gặp. "

    Khi ấy, mình sẽ kể cho cậu nghe rằng..

    Có một người đã từng rất thích mùa hè.

    Chỉ vì mùa hè năm ấy có cậu."

    1_6_2020
  • Đã lâu lắm rồi, đến bh vẫn còn nhớ nội dung bức thư không người nhận ấy..

    Người nhận tên gì nhỉ? Hình như cổ kêu anh đó tên Nguyễn Hoàng gì đó, lâu lắm rui nên cx quên mất tiêu luông =)

    P1:

    "Khi cậu đọc được lá thư này, có lẽ tiếng ve ngoài cửa sổ vẫn còn rất ồn, nắng vẫn trải đầy hành lang tầng ba, còn bảng đen phía trước vẫn chưa kịp xóa dòng chữ."

    Đếm ngược đến ngày tốt nghiệp ".

    Mình từng nghĩ ba năm cấp ba sẽ rất dài.

    Dài đến mức đủ để một người quên đi những điều mình từng để tâm.

    Nhưng hóa ra, chỉ cần chớp mắt vài lần, chúng ta đã đứng ở điểm cuối của thanh xuân.

    Mình vẫn nhớ ngày đầu tiên gặp cậu. Hôm ấy bầu trời rất xanh, gió lật tung từng trang sách trên bàn. Có lẽ cậu đã quên rồi, nhưng mình vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ ấy. Từ khoảnh khắc đó, cái tên của cậu lặng lẽ xuất hiện trong những trang nhật ký của mình, rồi ở lại cho đến tận hôm nay.

    Thanh xuân kỳ lạ lắm.

    Chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến người ta nhớ cả một mùa hè.

    Chỉ cần một câu nói cũng có thể trở thành ký ức theo mình suốt rất nhiều năm sau.

    Có những lời mình đã định nói biết bao lần, nhưng cuối cùng lại chọn im lặng. Không phải vì không đủ can đảm, mà vì mình sợ rằng, sau khi nói ra, ngay cả tư cách đứng cạnh cậu cũng sẽ không còn.

    Thế nên mình đã chọn làm một người bạn bình thường.

    Bình thường đến mức ngay cả lúc phải nói lời tạm biệt, cậu cũng sẽ chẳng nhận ra mình đã buồn đến thế nào."

    _còn tiếp_

    Yass, bị quá từ ^^
  • 55437513875_0893e7bbb5_o.png

    Bật chế độ sinh tồn chờ đến ngày lãnh lương :)
  • Rồi em tự hỏi: Liệu em đi thế giới có trở thành tốt hơn?

    Có tiếc thương một khoảng lặng khi trong bản nhạc vốn chỉ toàn nốt đơn.

    [buitruonglinh-em khong khoc]
  • Back