xin lỗi nãy giờ mình mở máy mà mình đi ra ngoài nên không biết bạn bình luận,thì tính cách bạn giống mình,mình xem cái gì là đến cùng không bao giờ bỏ giữa chừng a.
bạn là thần thánh phương nào vậy,cám ơn bạn đã đọc truyện của mình,còn like các chương nữa,tâm huyết của mình có người đọc mình mừng quá trời quá đất luôn,bạn có muốn mình like gì không,mình muốn giúp bạn.cho mình cái link đi bạn.
Linh ơi, cám ơn bạn đã ủng hộ tác phẩm "Chạm Vào Ánh Sáng" của mình nha, vào thấy bão like mà hết hồn luôn, hi hi. Chúc Linh buổi tối vui vẻ nha *moa moa*
Hoàng Anh ngồi xếp bằng trên tấm nệm nhỏ, tò mò nhìn mọi thứ rồi lên tiếng hỏi:
- Thường em sẽ làm gì trước khi ngủ?
Tôi nhoẻn miệng cười:
- Em sẽ xem Doraemon trước khi ngủ.
Hoàng Anh nhíu mày, ngơ ngác:
- Nó là gì?
- Nó là một bộ phim tuổi thơ mà ngay cả người lớn cũng thích xem. Ở đó có một chú mèo máy có nhiều phép thuật xịn y như anh vậy. - Tôi híp mắt cười - Để em hát một bài trong phim đó cho anh nghe nhé!
Thế rồi, tôi cầm chiếc lược tròn giả làm micro, lắc lư cái đầu cất cao giọng điệu nhí nhảnh: "Ta cùng nhau đến thăm nhà rùa, xin xin chào rùa nhé.. Sao rùa mãi trốn ở trong nhà, sao cứ mãi u sầu.."

Reactions: Nguyễn Ngọc Nguyên