xin lỗi nãy giờ mình mở máy mà mình đi ra ngoài nên không biết bạn bình luận,thì tính cách bạn giống mình,mình xem cái gì là đến cùng không bao giờ bỏ giữa chừng a.
bạn là thần thánh phương nào vậy,cám ơn bạn đã đọc truyện của mình,còn like các chương nữa,tâm huyết của mình có người đọc mình mừng quá trời quá đất luôn,bạn có muốn mình like gì không,mình muốn giúp bạn.cho mình cái link đi bạn.
Linh ơi, cám ơn bạn đã ủng hộ tác phẩm "Chạm Vào Ánh Sáng" của mình nha, vào thấy bão like mà hết hồn luôn, hi hi. Chúc Linh buổi tối vui vẻ nha *moa moa*
Gió vẫn thổi nhẹ như thể chẳng hề hay biết rằng có những thứ đã đổi thay. Tôi đứng lặng vài giây lâu hơn bình thường, nhìn những tán cây đung đưa dưới ánh nắng, bất giác tự hỏi liệu ký ức có thật sự biết phai nhạt theo thời gian, hay chỉ là chúng ta học cách sống chung với nó.
- Phải. Cô ấy rất đẹp, đẹp từ nhân cách bên trong lẫn hình thức bên ngoài. Ngày cô ấy quyết định rời đi vì không chịu nổi con người trước kia của tôi, tôi đã nắm tay cô ấy và nói: "Hãy chọn điều tốt nhất cho em, bởi thế mới là điều tốt nhất cho anh." Những lời cuối cùng ấy tôi đã rút gan rút ruột dành cho cô ấy rồi, chỉ hy vọng rằng nửa đời về sau, cô ấy sẽ sống bình an và hạnh phúc hơn.

Reactions: Nguyễn Ngọc Nguyên