Ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai nữa.. Điều tôi thất vọng về bản thân nhất là không thể nói với em 1 lần rằng: "Anh yêu em" cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi..
Em cứ cố gắng tại sao vẫn cứ xa vời
Anh và em dường như ta đã hết yêu nhau rồi?
Anh hãy nói cho anh nghe đi hỡi người yêu ơi
Tại sao...
giờ chúng ta lìa đôi?
Em cứ cố gắng tại sao vẫn cứ xa vời
Anh và em dường như ta đã hết yêu nhau rồi?
Anh hãy nói cho anh nghe đi hỡi người yêu ơi
Tại sao...
giờ chúng ta lìa đôi?
P/s: Bạn thân lâu ngày không gặp nay thấy mình vô viện nó tặng bài thơ. Nghe xong nghĩ lại thấy năm xưa mình không nên làm thơ tặng nó lúc nó chấn thương.
Ai cũng bảo "mở lòng ra đi", "đừng vì tổn thương trong quá khứ mà dừng bước nơi hiện tại". Nhưng là Miêu chẳng biết làm thế nào, nên mới để mặc cho tự nhiên/ duyên số tới thôi, đến đúng hẹn thì hạnh phúc.
Có thể do não tắt chức năng cập nhật quá lâu nên khi gặp người mới nó hơi trục trặc chăng.
Miêu thấy cũng chẳng vĩ đại đến thế, có thể đa phần nghĩ khác Miêu, nhưng lúc đó Miêu chẳng qua vì thiếu yêu thương bản thân nên được người lạ quan tâm thì xiêu lòng thôi.